Trước kia, ta bị thân phận thê tử Thế tử trói buộc, nên đã xao lãng việc kinh doanh.
Nay giành lại tự do, ta liền hăm hở, nóng lòng muốn thử sức.
Thất tình chốn tình trường, ta phải dùng đắc ý chốn thương trường để bù đắp!
Lời hùng hồn nói ra quá sớm, kỳ vọng tràn trề không địch nổi một gậy cảnh tỉnh.
Nhiệt huyết của phụ mẫu đối với việc ta tái giá vượt xa sức tưởng tượng của ta!
Gió thu hiu hắt, trời còn chưa sáng, xe ngựa áp giải ta đi xem mắt đã đợi sẵn ở cửa phủ.
Buổi xem mắt được tổ chức tại Lãm Nguyệt Lâu của nhà ta.
Lãm Nguyệt Lâu, “Đệ nhất lâu kinh thành”, được chính Hoàng thượng ban tặng kim bài.
Đây là lựa chọn hàng đầu cho các yến tiệc của quý tộc trong kinh thành.
Mỗi khi bậc quý nhân trong cung muốn “vui cùng dân chúng”, đều sẽ dừng chân tại Lãm Nguyệt Lâu.
Từ đó cũng đủ thấy, phụ thân ta thiếu tự tin đến mức nào.
Ông phải ngấm ngầm dùng tài lực chống lưng cho ta, mong nữ nhi tái giá này thuận lợi tìm được phu quân như ý.
Rõ ràng là một buổi xem mắt, lại cứ làm như thể là duyên phận run rủi!
Lão phụ thân còn cố “giấu đầu hở đuôi”, liên tục nhấn mạnh: “Bấy lâu nay, con bị thân phận Thế tử phi cản trở, không tiện ra ngoài đi lại.”
“Lần này, hãy nếm thử xem tay nghề đầu bếp nhà mình đã tiến bộ bao nhiêu.”
Sau đó, ta “tình cờ” gặp Trương công tử, Lý công tử, Vương công tử, Lương công tử, và cả vị nào đó là Công Tôn công tử.
Sắp xếp dồn dập như vậy, mà các vị công tử lại tài tình không hề đụng mặt nhau!
Phụ thân ta, đúng là bậc thầy quản lý thời gian!
Ngay lúc ta đang thầm bội phục phụ thân thì sự cố xảy ra!
Lương công tử vốn đã rời đi, không biết vì cớ gì, lại quay trở lại.
Hắn nghe thấy bà mối đem những lời “hoa mỹ” vừa dùng để tâng bốc mình, lặp lại y nguyên để ca ngợi một vị công tử khác.
Lương công tử không ngốc, lập tức hiểu ra, buổi xem mắt hôm nay là một “bữa tiệc xem mắt liên hoàn”!
Hắn tức thì giận tím mặt!
Cơn xôn xao này, đã kéo luôn mấy vị công tử chưa đi xa quay trở lại.
Lần này thì hay rồi!
Sảnh yến tiệc hoa lệ bậc nhất của Lãm Nguyệt Lâu, giờ đây đã biến thành luyện ngục rực lửa.
Thực ra, vài vị công tử cũng không giận lắm, nhưng vì giữ thể diện, họ cũng giả vờ phất tay hò hét theo.
Bà mối bị vây quanh đòi giải thích.
Bà mối này dù đã trải qua sóng to gió lớn, lúc này cũng hoảng hốt, mặt mày rầu rĩ nhìn phụ thân ta cầu cứu.
Phụ thân ta rốt cuộc cũng là con cáo già đã lăn lộn nhiều năm, tung hoành cả giới thương nhân lẫn hoàng thân quốc thích.
Ông không đổi sắc mặt, tim không loạn nhịp, phất tay một cái, khiến đám đông im bặt.
Rồi ông thong thả nói: “Hôm nay chẳng qua chỉ là một bữa cơm giao hữu, mục đích là để các vị thanh niên tài tuấn có thể tụ hội một phen mà thôi.”
Phì! Một cái cớ sứt sẹo như vậy!
Phí công ta đã tràn trề hy vọng vào ông già!
Cái lý lẽ này, có quỷ mới tin!
Đám đông dĩ nhiên không chịu bỏ qua, lại ồn ào náo loạn cả lên.
Hôm nay e rằng ta và phụ thân khó thoát một trận đòn!
Bọn người hầu Lãm Nguyệt Lâu hai năm nay đúng là thiếu quản giáo!
Đã đến nước này rồi, còn không mau vào bếp sau lấy dao phay ra cho ta!
Chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, trong tuồng kịch đã hát cả ngàn lần.
Ta vốn không phải người nhập tâm vào kịch, dĩ nhiên chẳng mấy khao khát tình tiết này.
Càng không ngờ, phân đoạn lãng mạn như vậy lại trở thành một chương trong đời ta.
Màu xanh thẫm vốn dễ khiến người ta trông già dặn.
Đây là lần đầu tiên ta thấy một nam tử trẻ tuổi mặc màu này mà lại có thể toát lên khí chất bừng bừng sức sống đến vậy.