Ta chưa từng say mê nam sắc, nhưng lần này quả thực đã thất thần.
Đến mức, ta bị dắt tay đi đến trước mặt mọi người, nghe người bên cạnh mặt không đổi sắc tim không loạn nhịp giải thích với đám đông:
“Tiểu thư nhà họ Hằng đã có hôn ước với ta.”
“Buổi tụ họp hôm nay, là do ta sắp đặt để cảnh tỉnh các vị công tử đang có ý tứ với Hằng cô nương, đừng tốn công vô ích nữa!”
Ta trơ mắt nhìn miệng hắn đóng đóng mở mở, đầu óc vẫn còn mơ màng chưa tỉnh táo hẳn.
Hằng Tử Kỳ xông lên, nhìn vị hôn phu từ trên trời rơi xuống của ta, kinh ngạc tột độ: “Vương gia, ngài điên rồi sao!”
Một tiếng hô đó, khiến ta bừng tỉnh.
Ể? Vương gia?
Khoan đã! Hằng Tử Kỳ, huynh có ý gì!
Thiên kim Hằng phủ cùng Cung Thân vương định ra hôn ước.
Chỉ trong một đêm, tin tức về hôn ước này đã lấn át hoàn toàn tin thiên kim Hằng phủ hòa ly với Thế tử Hiền Thân vương.
Ngày hôm trước đám đông còn hả hê vì thiên kim nhà cự phú bị ruồng bỏ thê thảm.
Ngày hôm sau, đám đông đã nhỏ dãi ngưỡng mộ nữ nhân hai đời chồng “cây khô gặp mùa xuân”.
Người tình trong mộng mà bao quý nữ chờ gả trong kinh thành tranh đoạt, lại rơi vào tay một nữ nhân tái giá.
Cả triều đình trên dưới đều xôn xao.
Kẻ phấn khích, người kinh ngạc, kẻ phẫn uất, người tiếc nuối.
Nhất thời, náo nhiệt không sao kể xiết.
Cung Thân vương làm việc sấm rền gió cuốn, “tam thư lục lễ” đã tuần tự tiến hành.
Phụ mẫu ta như được lộc trời ban.
Vốn dĩ, họ đang phải nén nhịn sự chế nhạo của người đời về chuyện hòa ly của nữ nhi yêu.
Giờ đây, họ lại được kết thông gia với Cung Thân vương, đệ đệ ruột thịt của Hoàng thượng.
Hai ông bà hãnh diện vô cùng, vui mừng khôn xiết, vội vã chuẩn bị của hồi môn cho ta.
E rằng thiên hạ này chỉ có hai người không chìm đắm trong mớ hỗn loạn này.
Một là ta, đầu óc quay cuồng, hoàn toàn mờ mịt.
Một là ca ca ta, đang đấm ngực dậm chân tiếc thay cho Vương gia.
Hằng Tử Kỳ nước bọt bay tứ tung, nhảy như con bọ chét, ồn ào nhốn nháo.
Hắn dám dùng giọng điệu “hận sắt không thành thép” mà chất vấn: “Vương gia, vì sao rõ ràng đã nghe thấy lời tuyên bố hòa ly kinh người của nha đầu điên này, mà ngài vẫn động lòng muốn cưới?”
Nghe hắn nói vậy, ta mới biết.
Ngày đó, trong thư phòng, những lời ta tùy tiện thao thao bất tuyệt, không sót một chữ, đều đã lọt vào tai Vương gia ở gian trong!
Ta còn chưa kịp nổi đóa, Hằng Tử Kỳ đã hùng hồn lên tiếng trước: “Ta đã liều mạng ho khan nhắc nhở như vậy, là do muội ngu độn không biết điểm dừng!”
“Hằng Tử Kỳ! Huynh là con giun không có tay à! Sao không trực tiếp bịt miệng ta lại!”
Tuy nhiên, có một vấn đề mà cả hai chúng ta đều trăm mối không thể lý giải.
Vương gia, tại sao lại muốn cưới ta?
Vì cái gì chứ?
Vương gia nhấp một ngụm trà, từ từ đặt chén xuống.
Nhìn hai huynh muội mặt đầy nghi hoặc, hắn thong thả cất lời: “Vì sắc đẹp.”
Ta và Hằng Tử Kỳ nhìn nhau cười khẩy, dùng biểu cảm cho thấy rõ sự bất mãn của chúng ta với lời giải thích qua loa này.
Vương gia bất đắc dĩ lắc đầu, nói rành rọt từng chữ: “Vì gia sản!”
Ha! Vậy thì cũng tạm coi là hợp lý!