Vương Phi Tái Giá

Chương 2



“Không sao, dù gì trên người huynh, cái đầu là thứ ít dùng nhất rồi!”

Hắn r ê n rỉ một hồi, thấy ta không mảy may động lòng mới chịu thôi, bực dọc hỏi: “Chuyện của Thế tử ầm ĩ đến mức ai cũng biết rồi, muội định thế nào?”

Ca ca ta tuy không đáng tin cậy, nhưng miệng lưỡi lại rất kín đáo, thế là ta kể hết mọi chuyện.

“Ta và Yến Mân Tụ chỉ có danh không có thực, hai năm qua đến tay cũng chưa từng nắm.”

“Hai bên không ai vừa mắt ai, chí hướng khác nhau không thể cùng đường.”

“Vì vậy, chúng ta đã thỏa thuận hòa ly.”

“Yến Mân Tụ dũng cảm đi tìm tình yêu đích thực, còn ta giành lại tự do!”

Có lẽ chuyện này quá mức kinh thiên động địa, đến cả một kỳ nhân đã quen chuyện lạ như ca ca ta cũng bị sặc đến ho không dứt.

“Nhân tiện, chuẩn bị phòng cho ta, sau này ta sẽ sang ở nhờ dài hạn.”

Dứt lời, Hằng Tử Kỳ lại càng ho dữ dội.

Ta cứ tưởng Yến Mân Tụ có cao kiến gì, hóa ra chỉ là đối đầu trực diện.

Nhưng ta chẳng bận tâm.

Ta chịu trách nhiệm tác thành, còn hòa ly là nhiệm vụ của hắn.

Chỉ cần cuối cùng đạt được mục đích đường ai nấy đi là được!

Vị Uyển Nhi cô nương này chắc chắn là tình yêu đích thực của đời Yến Mân Tụ rồi.

Một vị công tử yếu đuối ngày thường tay không thể xách vai không thể mang, vậy mà dám vì nàng mà “gươm tuốt nỏ giương” với người phụ thân đáng sợ nhất của mình.

Phụ mẫu ta dẫn theo ca ca, vốn đằng đằng sát khí đến Vương phủ đòi công đạo.

Ai ngờ vừa đến nơi, cả nhà bốn người bị buộc phải chứng kiến một trận đại chiến phụ tử đặc sắc của Vương phủ.

Yến Mân Tụ hùng hồn lý luận: “Tình yêu đích thực khó tìm!”

Vương gia đập bàn quát: “Phụ mẫu đặt đâu con ngồi đấy, há để ngươi tùy tiện!”

Yến Mân Tụ đầm đìa nước mắt: “Lệnh phụ thân khó vâng, nhi tử khó lòng tuân mệnh!”

Vương gia chửi ầm lên: “Khó cái con khỉ nhà ngươi!”

Yến Mân Tụ ăn nói hỗn xược: “Phụ thân như vậy, đúng là ngu muội cố chấp!”

Vương gia cho mời gia pháp, nhà ta lập tức vứt bỏ hiềm khích ban nãy, cùng xông lên can ngăn.

Phụ mẫu cầm tờ hòa ly, kéo theo hai huynh muội ta, nhanh như chớp chạy khỏi Vương phủ đang gà bay chó sủa.

Trên đường về, hai ông bà hoàn toàn quên mất chuyện nữ nhi hòa ly.

Họ vừa khoa tay múa chân vừa mày bay mặt sáng, đoán già đoán non xem Vương phủ loạn thành nồi cháo kia sẽ dọn dẹp thế nào.

Thấy không khí có vẻ tốt, ta bạo gan đưa ra yêu cầu: “Phụ mẫu, con muốn đến chỗ ca ca ở nhờ.”

Phụ mẫu vừa định nổi giận, đã bị nước mắt của ta thuyết phục.

Hai ông bà quay sang dịu dàng an ủi: “Tội gì phải treo cổ trên một cái cây, với gia tài nhà chúng ta, còn sợ cô độc đến già sao?”

Nếu họ biết ta thật sự định cô độc đến già, không biết có giống Vương gia, nhảy dựng lên đánh đứa con bất hiếu này không nữa.

Hằng Tử Kỳ một mặt lẩm bẩm oán trách ta quấy rầy sự thanh tịnh của hắn, một mặt vẫn dọn cho ta một viện nhỏ bài trí tinh xảo.

Nhìn bộ dạng như đại họa ập đầu của hắn, ta vỗ vai hắn, khuyên nhủ hết lời: “Hằng đại thiếu gia, huynh cưu mang ta một thời gian nhé.”

“Nếu ta mà ở cùng phụ mẫu, e là sẽ phải xem mắt không ăn không uống, cho đến khi ta tái giá mới thôi!”

Hằng Tử Kỳ lập tức đổi sắc mặt, cười trên nỗi đau của người khác: “Vậy thì cả đời này muội đừng mong làm gì khác, chỉ có thể sống qua ngày bằng việc xem mắt thôi!”

Trong của hồi môn của ta có mấy gian hàng sinh lời rất khá.

Chuyện hòa ly tuy là đôi bên tình nguyện, nhưng trong mắt người đời, cuối cùng vẫn là Yến Mân Tụ phụ bạc ta.

Vương gia và Vương phi lòng mang áy náy, đã trả lại toàn bộ của hồi môn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.