Phu quân của ta là Yến Mân Tụ, mầm non độc nhất của Hiền Thân vương, vị Thế tử tương lai sẽ kế thừa tước vị.
Hắn là một công tử mặt hoa da phấn, say đắm vẻ cao sang thanh nhã, chìm trong cảnh trăng hoa tuyết gió.
Hình mẫu người thương trong lòng hắn vô cùng rõ ràng.
Tình cảm có thể xúc động vì hoa rơi nước chảy.
Tâm tư có thể gửi gắm vào chim bay cá lượn.
Nói ngắn gọn là đa sầu đa cảm.
Còn ta, xuất thân từ gia đình thương nhân chẳng mấy thanh cao quý phái, chỉ là một nữ tử tầm thường.
Ta nhìn thấu sự đời quá sớm, lại say mê con đường kiếm tiền.
Tư tưởng chẳng thể siêu phàm, tầm nhìn cũng không thoát tục.
Khác biệt một trời một vực, định sẵn không thể nảy sinh dù chỉ nửa phần rung động.
Còn vì sao hai chúng ta lại bị ép duyên?
Tội đồ đầu sỏ, chính là sợi tơ hồng lỗi trong tay hai vị mẫu thân vốn là bạn tri kỷ.
Phụ mẫu hai bên sắp đặt, dùng dằng lôi kéo, ép buộc chúng ta thành một đôi.
Một bên là hoàng thân quốc thích, một bên là thiên kim nhà đại phú hào.
Quyền và tiền bắt tay, cùng tạo nên huy hoàng.
Thoạt nhìn tưởng là mối duyên vàng ngọc, nào ngờ lại là một đôi đũa lệch!
…
Ta mang theo lễ gặp mặt, đi gặp người thương của Yến Mân Tụ.
Vừa vào cửa viện, liền bắt gặp cảnh hai người họ “tay trong tay, mắt đẫm lệ”.
Quả nhiên là cùng một kiểu người, thật xứng đôi!
“Uyển Nhi cô nương, không biết sở thích của ngươi, lần đầu gặp mặt, đây là chút lòng thành mọn.”
Lễ gặp mặt còn chưa kịp đặt xuống, vị mỹ nhân “yểu điệu thục nữ” kia đã “phịch” một tiếng quỳ sụp trước mặt ta!
Ta hoảng hồn, vội gọi Yến Mân Tụ đỡ nàng ta dậy.
Mỹ nhân “hoa lê đẫm mưa”, cứ thế sụt sùi: “Nô tỳ hổ thẹn với Thế tử phi, chỉ vì bị tình yêu làm cho hồ đồ mới theo Thế tử vào vương phủ, mong người thứ t ộ i…”
Ta mở miệng mấy lần mà chẳng thể chen vào nửa lời, đành bất lực để nàng ta khóc cho thỏa.
Ta kéo Yến Mân Tụ ra một góc: “Nếu chàng đã tìm được người thật lòng, vậy thì mau chóng xúc tiến chuyện hòa ly đi!”
Yến Mân Tụ vỗ ngực đầy tự tin: “Mọi chuyện cứ giao cho ta!”
Ta vội vã cáo từ, tiếng khóc ai oán của mỹ nhân vẫn văng vẳng vọng lại từ xa.
Rời khỏi chỗ Yến Mân Tụ, ta lập tức đi tìm ca ca ta.
Hằng Tử Kỳ, cái tên phá gia chi tử này!
Còn chưa thành thân đã nằng nặc đòi ra ở riêng!
Chẳng qua là để thoát khỏi sự quản thúc của phụ mẫu, đêm đêm vui vẻ trăng hoa!
Gia nhân vừa thấy ta đã vội đón: “Tiểu thư, thiếu gia đang ở thư phòng… ừm… đang bận…”
Hả! Thư phòng ư?
Cái kẻ dốt đặc cán mai như hắn mà cũng cần thư phòng sao, đúng là làm màu!
Chẳng lẽ… đang làm chuyện gì mờ ám trong đó!
Ta mang tâm trạng kích động như đi bắt gian xông thẳng vào, nhưng người trong phòng lại đang ngồi nghiêm chỉnh đến lạ.
Vừa thấy ta, tên tiểu tử giả bộ này lập tức quẳng sách đi, nhếch mép, chỉ tay vào ta, gào lên: “Muội bị cắm sừng rồi!”
Tên khốn này cười đến mức không thở ra hơi.
Ta đành tốn chút sức, dùng chặn giấy trên bàn cho hắn biết thế nào là “im lặng là vàng”!
Hằng Tử Kỳ ôm đầu, rơm rớm nước mắt: “Hằng Diệu Khanh! Muội đừng đánh hỏng đầu ta! Đây là cái đầu thông minh tuyệt đỉnh đấy!”