Trăng Chìm, Phượng Lên

Chương 3



Sau khi biết hắn có hôn ước, phản ứng đầu tiên của ta là rời đi.

Nền giáo dục hiện đại mà ta được hưởng, không cho phép ta chia sẻ người yêu với nữ nhân khác.

Huống hồ, là làm một kẻ thứ ba hèn mọn.

Nhưng hắn dùng dã tâm và hoài bão của ta để trói buộc ta.

Nếu ta muốn thay đổi thế đạo này, muốn tỏa sáng rực rỡ, kinh thành chính là nơi tốt nhất.

Hắn nói, ta là cánh chim tự do bay lượn trên bầu trời, hắn sẽ không dùng hậu viện nhỏ bé để giam cầm ta.

Ta nên dùng tài học của mình để tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.

Hắn khẩn cầu ta ở lại bên cạnh hắn, với thân phận của một khách khanh.

Hắn muốn ta giúp hắn quét sạch kẻ thù, đăng cơ làm đế.

Đến lúc đó, hắn sẽ phong ta làm Thừa tướng, để ta có thể thỏa chí bình sinh.

Hắn muốn cùng ta khai sáng một thời thịnh thế biển yên sông lặng.

Ta đã bị những lời lẽ đường hoàng này của hắn làm cho cảm động.

Ta tưởng rằng, hắn hiểu ta, kính ta, coi ta là tri kỷ.

Thế là ta cũng dẹp bỏ những tình cảm nữ nhi thường tình đó.

Để báo đáp ơn tri ngộ, ta cải trang nam, dùng thân phận khách khanh ở lại bên cạnh hắn.

Dựa vào kiến thức và kỹ thuật đi trước thời đại này hàng ngàn năm, cùng với sự hỗ trợ thầm lặng của hắn sau lưng, ta nhanh chóng trở thành một nhân vật mới nổi nóng bỏng tay trên triều đình.

Các văn thần bàn luận về những sách lược mới mẻ của ta.

Các võ tướng cũng kinh ngạc trước những lý luận quân sự mà ta đưa ra, những điều họ chưa từng nghe thấy.

Tốc độ thăng tiến của ta nhanh đến không tưởng, chưa đầy một năm đã thăng liền ba cấp.

Nhưng ngay lúc ta đắc ý nhất, mọi thứ bỗng chốc sụp đổ dễ dàng trong nháy mắt.

Tiệc cung đình đêm Giao thừa, ta bị người ta dẫn đến một cung điện bỏ hoang.

Ở nơi đó, ta thấy hắn bị hạ dược, hai mắt đỏ ngầu.

Hắn không nói một lời đè ta xuống dưới thân.

Sau đó nữa, chuyện ta và hắn sau cơn say tư thông đã bị người bắt gặp.

Chưa nói đến tội làm ô uế cung đình, chỉ riêng tội nữ giả nam trang khi quân phạm thượng, cũng đủ để chém đầu ta.

Hắn bất chấp tất cả để giữ lại ta.

Vì thế mà hắn không tiếc bị Thánh thượng phạt trượng, cấm túc.

Ta tuy may mắn giữ được một mạng, nhưng chỉ có thể cởi bỏ quan phục.

Ta bị một cỗ kiệu nhỏ khiêng đi, trở thành một thị thiếp của Tấn Vương phủ.

Nực cười là, lúc đó ta còn cảm động vì hắn không rời không bỏ.

Ta cảm thấy nếu không phải hắn dốc sức bảo vệ ta, e rằng ta đã sớm đầu lìa khỏi cổ.

Đồng thời, ta còn áy náy vì những hy sinh của hắn dành cho ta, thề sẽ phò tá hắn đăng cơ làm đế.

Nhưng bây giờ xem ra, đó chẳng qua chỉ là một trò lừa bịp vụng về đến nực cười.

Cái gì mà say rượu bị hạ dược, tư thông bị bắt gặp, tất cả đều do một tay hắn sắp đặt.

Chẳng qua là vì lúc đó ta quá sắc bén, khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp.

Hắn sợ không thể khống chế, nắm bắt ta được nữa, bèn muốn bẻ gãy cánh của ta.

Hắn muốn ta trở thành một thị thiếp không đáng kể trong hậu viện của hắn, tài trí của ta chỉ có thể để một mình hắn sử dụng.

Nực cười thay, ta bị bán đi rồi, mà còn cảm kích đến rơi nước mắt đếm tiền giúp hắn.

Giống như Tiểu Hoàng đế và Kỷ Quý phi bây giờ vậy.

Lúc ta mới vào vương phủ, Tấn Vương cũng đêm đêm ngủ lại phòng ta.

Khi đó, ta chỉ cảm thấy Vương phi rất đáng thương.

Nữ tử cổ đại từ nhỏ đã được dạy tam tòng tứ đức, phu quân chính là trời của họ.

Mà nàng chưa bao giờ có được tình yêu của Tấn Vương.

Tuy ngoài mặt nàng luôn nhàn nhạt, nhưng chắc hẳn trong lòng cũng có oán hận.

Xuất phát từ tâm lý áy náy, ta thường xúi giục Tấn Vương đến thăm Vương phi nhiều hơn.

Mỗi lần như vậy hắn đều tức giận, nói sao ta cứ một mực đẩy hắn đến chỗ người khác.

Mỗi khi đó, lòng ta vừa chua xót lại vừa ngọt ngào.

Bây giờ nghĩ lại, ta của lúc đó thật sự quá tự đại.

Nàng đáng thương ư?

Nàng là cháu gái ruột của Thái sư đương triều, phụ thân là đại thần nhất phẩm, mẫu thân là quý nữ của Hầu phủ gia thế nhiều đời.

Huynh đệ nàng ai nấy đều tài giỏi, đều đang giữ những chức vụ quan trọng trong triều.

Nàng là chính phi của Tấn Vương, sau này còn là Thái tử phi, Hoàng hậu, Thái hậu, Thái hoàng Thái hậu…

Trăm năm sau, người có thể cùng Tấn Vương sống chung chăn, chết chung huyệt, có thể lưu danh sử sách, rạng rỡ kim cổ chỉ có một mình nàng.

Còn ta chỉ là một cô nhi đến từ dân gian, một thị thiếp thân bại danh liệt.

Ta dựa vào đâu mà thấy nàng đáng thương?

Chả trách sau này nàng lại nói ta “ngây thơ có thừa, mưu lược không đủ”.

Ngay từ đầu, ta đã không phải là đối thủ của nàng.

Đừng nói là nàng, ngay cả những cơ thiếp khác trong vương phủ, cũng chưa từng để ta vào mắt.

Sau lưng, họ chỉ coi ta là một món đồ chơi, một trò hề.

Còn ta lại ngây thơ nghĩ rằng, mình đã cướp đi phu quân của họ, chắc hẳn họ rất đau khổ.

Để xua đi nỗi áy náy này, ta bèn thường xuyên truyền bá cho những người cổ đại này những giá trị quan mà ta tự cho là tiến bộ.

Ta nói với họ, nữ tử cũng có thể có sự nghiệp của riêng mình, không nhất thiết phải quẩn quanh nam nhân.

Ta nói với họ, những việc nam nhân làm được, nữ nhân chưa chắc đã không làm được.

Ta nói với họ, dựa vào đâu mà nam nhân có thể năm thê bảy thiếp, còn nữ nhân chỉ có thể ở hậu viện, mòn mỏi chờ đợi sự sủng hạnh của phu quân?

Mỗi khi ta nói những “tà thuyết” này, tuy họ không biểu hiện ra mặt, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự khinh thường.

Duy chỉ có Vương phi Thẩm Phù Nhược – Sắc mặt nàng vẫn bình lặng như nước, nhưng ánh mắt nhìn ta lại đăm chiêu suy nghĩ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.