Lúc ta mới xuyên không đến, cũng giống hệt Kỷ Linh bây giờ.
Ta mang đầy nhiệt huyết, cảm thấy ông trời đã chọn trúng mình, tất nhiên là muốn mình làm nên đại nghiệp lưu danh sử sách.
Ta dựa vào bầu nhiệt huyết này, muốn thay đổi cả một thời đại.
Đầu tiên ta dựa vào mấy phát minh nhỏ hiện đại, tích lũy được khối tài sản và danh vọng đầu tiên.
Tiếp đó ta mở học đường cho nữ, muốn giúp đỡ những người nữ nhân cổ đại bị áp bức phong kiến này.
Sau này nghe tin có thổ phỉ làm hại bá tánh, ta lại thiết kế trừ khử bọn chúng.
Khi điều tra thổ phỉ, ta lại phát hiện sau lưng chúng có quan phủ chống lưng.
Kỷ Linh nghe mà nhiệt huyết sôi trào, không nhịn được đập bàn.
“Ta nói mà, người xuyên không chúng ta sao có thể sống hèn mọn như vậy.”
“Không ngờ tiền bối ngươi trước đây lại có lịch sử huy hoàng đến thế.”
“Vậy sao bây giờ ngươi…”
Ta mỉm cười.
Bước ngoặt của câu chuyện, xảy ra ngay sau đó.
Khi điều tra những quan viên cấu kết với thổ phỉ, ta đã gặp một vị quý nhân.
Hắn nói mình đến từ kinh thành, là khâm sai đại thần phụng mệnh Bệ hạ đến đây thị sát.
Hắn đến nơi này, nghe được những sự tích của ta.
Hắn phát hiện ta cũng đang điều tra việc quan phỉ cấu kết, bèn hy vọng có thể cùng ta liên thủ, tra ra chân tướng hậu trường.
“Rồi sao nữa? Rồi sao nữa?”
Kỷ Linh nghe đến nhập tâm.
“Sau đó, ta và hắn nảy sinh… chút tình cảm.”
“Hắn muốn đưa ta về kinh thành.”
“Nhưng sau khi đến kinh thành ta mới phát hiện, hóa ra hắn đã sớm có hôn ước.”
“Vị hôn thê của hắn là một vị tiểu thư danh môn.”
“Ta biết chân tướng liền muốn rời đi.”
“Nhưng hắn nói chỉ có ở kinh thành, tài hoa và hoài bão của ta mới có đất dụng võ.”
“Hắn còn nói tuy hắn bị áp lực gia tộc ép phải cưới vị tiểu thư kia làm thê tử, nhưng người hắn yêu cả đời này chỉ có mình ta.”
“Lúc đó ta còn trẻ, dễ dàng tin lời hắn.”
“Giao thân cho hắn, cam tâm làm một nàng thiếp.”
Ta cố gắng kể lướt qua đoạn lịch sử đó một cách nhẹ nhàng nhất, giấu đi một vài chi tiết nhỏ.
“Sau đó nữa, là hắn có tình mới.”
“Còn ta, thì bị đưa vào sổ nô lệ, đưa vào cung.”
Kỷ Linh sững sờ.
Hiển nhiên, nàng ta không ngờ diễn biến sau đó của câu chuyện lại đột ngột đến vậy.
Nàng ta có chút nghiến răng nghiến lợi: “Cho nên ngươi bây giờ ra nông nỗi này là vì gặp phải gã nam nhân tồi?”
“Ngươi nói cho ta biết kẻ đó là ai, ta giúp ngươi báo thù!”
“Không cần đâu.”
Ta mỉm cười: “Đã qua nhiều năm như vậy, hắn sớm đã không còn trên đời.”
Kỷ Linh vẫn có vẻ bất bình.
“Nếu là ta, ta sẽ không tin lời ngon tiếng ngọt của gã nam nhân tồi.”
“Nếu hắn thật sự thích ta, sao có thể để ta làm thiếp.”
“Ồ? Vậy nương nương đây sao lại cam tâm giao thân cho Bệ hạ?”
Ta nói có ẩn ý.
Đương kim Thánh thượng tuy vừa qua tuổi hai mươi, nhưng hậu cung mỹ nữ lại không ít.
Chính cung Hoàng hậu là cháu gái ruột của Thái hậu.
Huệ, Lệ, Hoa tam phi đều là khuê tú danh môn xuất thân từ gia đình giàu sang quyền quý.
Quý nhân, mỹ nhân, tài nhân vân vân, lại càng không đếm xuể.
Quý phi, Quý phi ư?
Nói cho cùng, cũng chẳng qua là một nàng thiếp tôn quý nhất dưới Hoàng hậu mà thôi.
Kỷ Linh hiển nhiên không ngờ ta sẽ hỏi vặn lại như vậy, không khỏi nghẹn lời.
“Hắn… hắn không giống…”
Giọng nàng ta hơi yếu, nhưng ta vẫn nghe ra được một tia không phục.
“Hắn là Hoàng đế, là nam nhân tôn quý nhất thiên hạ.”
“Có những chuyện, hắn cũng không thể tự quyết định.”
“Nhưng ta biết, trong lòng hắn thật sự chỉ yêu một mình ta.”
“Ồ?”
Ta không tỏ rõ ý kiến mà nhìn nàng ta.
Kỷ Linh thoáng vẻ đắc ý.
“Từ lúc ta vào cung, hắn chưa từng đụng đến những nữ nhân khác trong hậu cung.”
“Ngay cả khi ta đang bị cấm túc, hắn cũng không lật thẻ bài của người khác, mà luôn ngủ một mình ở Ngự thư phòng.”
“Hắn đã hứa sẽ cùng ta một đời một kiếp một đôi.”
“Chỉ là bây giờ trong triều Thái hậu và các quyền quý khác nắm đại quyền, hắn mới bất đắc dĩ phải nạp vô số phi tần để cân bằng các thế lực.”
“Hắn đã hứa với ta, đợi đến ngày hắn hoàn toàn nắm giữ đại quyền, sẽ giải tán hậu cung, lập ta làm Hậu.”
Khi nàng ta nói những lời này, vẻ mặt mang một sự ngây thơ gần như nực cười.
Ta hiểu, ta hiểu!
Sự ngây thơ thuần túy không chút hoài nghi đó…
Khi một người rơi vào bể tình, thường sẽ trở nên nực cười như vậy.
Năm xưa, vị Tấn Vương cải trang thành khâm sai thị sát kia – chính là Tiên Hoàng sau này.
Lúc hắn dùng lời đường mật dụ dỗ ta đến kinh đô, ta chính là mang theo sự nhiệt thành ngây thơ và ngu ngốc như vậy, bước vào chiếc lồng giam không thấy đáy này.