Ba tháng cấm túc nhanh chóng trôi qua.
Kỷ Linh sau khi được giải cấm túc dường như đã nhớ bài học, không còn phát biểu những ngôn luận kinh người nữa.
Nhưng ta biết, nàng ta chẳng những không thu liễm, mà còn điên cuồng hơn.
“Bản vẽ này ngươi xem giúp ta.”
“Trước khi xuyên không ngươi học ngành gì?”
“Khoa học xã hội hay khoa học tự nhiên?”
Thứ Kỷ Linh đưa cho ta, rõ ràng là một xấp bản vẽ súng lục.
“Ngươi điên rồi?”
“Chưa nói đến việc ta chưa từng học kiến thức liên quan đến súng ống, ngươi đưa những bản vẽ này cho ta, ta cũng xem không hiểu.”
“Cho dù bản vẽ của ngươi hoàn toàn không sai sót thì sao?”
“Với trình độ kỹ thuật của thời cổ đại, căn bản không thể gia công chính xác các linh kiện súng, càng đừng nói đến sản xuất hàng loạt.”
“Mơ tưởng hão huyền tách rời bối cảnh thời đại và trình độ sản xuất thực tế, căn bản chính là nói nhảm.”
Ta cũng không màng đến lễ nghi tôn ti nữa, chỉ muốn đánh thức nàng ta.
Tuy nhiên, ngọn lửa nhiệt tình trong mắt Kỷ Linh không hề bị gáo nước lạnh của ta dập tắt.
“Không thử sao biết?”
Nói rồi, nàng ta lại lấy ra mấy tờ bản vẽ khác đưa cho ta.
Ta xem lướt qua: đường trắng, thủy tinh, xà phòng…
Bộ ba quen thuộc của người xuyên không.
Ta chỉ cảm thấy thái dương giật thình thịch.
“Kỷ Linh, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Ta đặt bản vẽ xuống, lạnh lùng nhìn nàng ta.
Nàng ta cũng dùng ánh mắt bình tĩnh tương tự nhìn lại ta.
“Ta muốn giúp Bệ hạ khai sáng một thời thái bình thịnh thế.”
“Vì thế, ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”
“Ta biết ngươi hầu hạ Thẩm Thái hậu nhiều năm, có tình cảm sâu đậm với bà ta.”
“Nhưng thiên hạ này, xét cho cùng vẫn là họ Triệu.”
“Trụy Nguyệt, chúng ta là đồng hương, ta không muốn thấy ngươi bước vào con đường chết.”
Ha, đường chết.
Ta thấy nàng ta mới giống như đang đi vào con đường không lối thoát của kẻ lụy tình.
Là người từng trải, ta sao không biết suy nghĩ của nàng ta.
Chẳng qua là cảm thấy Tiểu Hoàng đế hùng tài đại lược, chỉ là không gặp thời, bị Thẩm Thái hậu và quyền quý trong triều đè nén, không thể thể hiện tài năng.
Chẳng qua là cảm thấy nam nhân mình yêu đáng thương, muốn giúp hắn mà thôi.
Chẳng qua là cảm thấy, dựa vào tài trí thông minh của mình, có thể giúp Tiểu Hoàng đế đoạt lại quyền lực từ tay Thái hậu.
Chẳng qua là cảm thấy, mình giúp hắn, sẽ khiến đối phương cảm kích, yêu mình hơn.
Cảm thấy một nam nhân đáng thương, thường chính là khởi đầu cho mọi bất hạnh của nữ nhân.
“Ngươi nói muốn vì Bệ hạ khai sáng một thời thái bình thịnh thế, vậy ta hỏi ngươi.”
“Những năm Thái hậu nương nương buông rèm nhiếp chính, bà nghiêm túc thực hành tiết kiệm giản dị, để dân nghỉ ngơi.”
“Hiện nay, chính trị quốc gia thanh minh, bên ngoài không chiến sự, bên trong không loạn lạc.”
“Bá tánh an cư lạc nghiệp, quốc lực cường thịnh chưa từng có.”
“Thế này sao lại không được coi là thái bình thịnh thế?”
“Hay là, nhất định phải là thịnh thế do Bệ hạ khai sáng mới gọi là thịnh thế, người khác thì không được?”
“Thứ ngươi muốn, rốt cuộc là thái bình thịnh thế của bá tánh, hay là thái bình thịnh thế của ‘Bệ hạ’?”
“Người mà ngươi thương xót rốt cuộc là lê dân thiên hạ hay là nam nhân “đáng thương” tuy hưởng thụ gấm vóc lụa là, nhưng lại bị tước đoạt quyền lực kia?”
“Tất cả những gì ngươi làm là vì lê dân thiên hạ hay là vì hắn và lòng tham quyền lực của hắn?”
Dường như bị ta vạch trần suy nghĩ trong lòng, Kỷ Linh có chút xấu hổ hóa giận.
“Vậy thì sao?”
“Bệ hạ đã kế vị nhiều năm như vậy, Thẩm Thái hậu còn buông rèm nhiếp chính, vốn dĩ là danh không chính, ngôn không thuận, gà mái gáy sáng.”
“Bà ta đáng lẽ phải trả lại chính quyền cho Bệ hạ từ lâu rồi.”
“Bây giờ, ta chẳng qua chỉ đẩy một cái mà thôi.”
Gà mái gáy sáng?
Danh không chính, ngôn không thuận?
Ta cười lạnh: “Việc ngươi đang làm bây giờ, chẳng phải cũng là gà mái gáy sáng, danh không chính, ngôn không thuận sao?”
“Sao, nữ nhân xuyên không chúng ta có thể giống nam nhân, làm nên sự nghiệp, còn nữ tử cổ đại thì không thể à?”
“Nếu Thẩm Thái hậu làm điều xằng bậy, vơ vét thiên hạ để béo riêng mình, ngươi muốn lật đổ bà ta ta đương nhiên không có gì để nói.”
“Nhưng theo ta thấy, bà ta cai trị thiện hạ cực kỳ tốt.”
“Ngược lại, Bệ hạ của ngươi, lại là kẻ xa rời thực tế, mắt cao hơn đầu.”
“Tính toán không ít, nhưng độ lượng chẳng bao nhiêu.”
“Thật sự giao quyền lực vào tay hắn, chưa chắc hắn đã làm tốt hơn Thẩm Thái hậu.”
Kỷ Linh tức điên lên vì lời nói của ta.
Nàng ta vốn muốn lôi kéo ta, để ta làm nội ứng bên cạnh Thẩm Thái hậu.
Không ngờ ta chẳng những từ chối, mà còn hạ thấp người trong mộng của nàng ta không còn gì.
Nói xong những lời này ta cũng có chút hối hận.
Trong cung đình, tai vách mạch rừng.
Những lời này của ta nếu truyền ra ngoài, đủ để chém đầu mười lần.
Chỉ là Kỷ Linh trước mắt, và ta của thời trẻ, thật sự quá giống nhau.
Ta không nhịn được muốn kéo nàng ta lại, đừng đi vào con đường không lối thoát đó.
Tuy nhiên, nàng ta đã chìm sâu vào ái tình, hoàn toàn không nghe lọt tai nữa.
“Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.” (Đường đi khác nhau, không thể cùng nhau mưu tính).
Ánh mắt Kỷ Linh nhìn ta, lạnh lùng chưa từng có.
“Hy vọng sau này, ngươi đừng hối hận.”