Nguyệt Chiếu Lê Hoa

Chương 2



Nhưng gia thế xuất thân là thứ ta có thể lựa chọn sao?

……

Sở An Nhiên từ nhỏ đã u uất không vui.

Nàng chỉ say mê thi thư, không thích ra khỏi viện.

Mấy ngày trước, ta ra phố mua bút mực giấy nghiên.

Bùi Dạng cố tình trêu ta, hắt cả đĩa mực lên người ta.

“Ha ha ha.”

“Nàng xấu quá.”

Ta vừa thẹn vừa giận, một cước đá văng hắn.

Lúc này, Sở An Nhiên từ sau kệ sách bước ra.

Một thân váy lụa màu ngó sen, da trắng như tuyết.

Mày mắt nàng phảng phất nét sầu thanh lãnh, tựa đóa hoa ưu đàm lặng lẽ nở dưới ánh trăng.

Bùi Dạng lập tức ngẩn người.

Váy của Sở An Nhiên bị văng dính mấy vệt mực.

Bùi Dạng liếc mắt nhìn.

Hắn lập tức cởi áo choàng khoác lên vai nàng ta, che chở cho thể diện của nàng.

Ta đứng từ xa lặng lẽ nhìn.

Mực thuận theo gò má chảy xuống.

Y phục ướt sũng dán vào người, lạnh đến thấu xương.

Giống như một con ngốc.

Khi đó không hiểu.

Bây giờ cuối cùng đã hiểu.

Hóa ra nữ chính mãi mãi là nữ chính.

Thanh mai trúc mã mười mấy năm tình nghĩa cũng không bằng một cái liếc mắt đã đem lòng yêu.

Tiệc vui tan rã, phụ thân vì lễ nghĩa mà khách sáo với Bùi Dạng vài câu, mời hắn vào phủ nghỉ tạm.

Bùi Dạng ở tiền sảnh uống hết ba tuần trà mới hoàn hồn.

Hắn níu lấy quản gia đòi gặp ta.

“Lão gia phu nhân đang trông chừng tiểu thư, e là…”

Quản gia nói được nửa chừng, Sở An Nhiên bước vào.

Hàng mày của Bùi Dạng lập tức giãn ra:

“Tỷ tỷ của muội còn giận à?”

Sở An Nhiên khẽ gật đầu, lùi lại một bước định hành đại lễ:

“Hôm nay đích tỷ quá tùy hứng.”

“Ta thay tỷ ấy xin lỗi Tiểu Hầu gia!”

“Mau đứng lên.”

“Muội làm gì vậy!”

Bùi Dạng lập tức đỡ lấy thân hình gầy yếu của thiếu nữ, trong mắt đầy vẻ xót thương.

“Nàng ta phạm lỗi, muội xin lỗi làm gì!”

“Thật ra, hôm nay ta cũng không định thật sự cưới nàng ta.”

“Tuy nói là thanh mai trúc mã, nhưng trong lòng luôn cảm thấy thiếu chút gì đó.”

“Nếu nàng ta thông minh lanh lợi, ngoan ngoãn hiểu chuyện như muội thì tốt rồi.”

“Muội thật sự nên cười nhiều như hôm nay.”

“Muội cười lên trông rất đẹp.”

Sở An Nhiên cắn cắn môi, nở một nụ cười khổ khiến người ta đau lòng:

“Ta vô tài vô đức, đâu xứng được Tiểu Hầu gia yêu thích.”

Bình luận đột nhiên bùng nổ:

[Bảo bối ta không cho phép muội nói mình như vậy!]

[Muội là tuyệt nhất!]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.