[Khoan, không ai thấy nữ chính này mở miệng ra toàn mùi trà xanh à?]
[Rõ ràng là nam chính bắt nạt nữ phụ, nàng ta thay nữ phụ xin lỗi cái gì?]
[Nam nhân phạm lỗi lại ung dung tàng hình rồi phải không?]
[Nữ phụ đừng đứng ngoài cửa nghe lén nữa.]
[Mau vào làm ầm lên đi, không phải nàng giỏi làm ầm ĩ nhất sao!]
Ta đứng ngoài cửa nhìn, một cảm giác bất lực nặng trĩu dâng lên trong lòng.
Không biết những người trong bình luận kia đang ở đâu, đến từ đâu.
Bọn họ có biết không?
Nữ tử sống trên đời này, khó khăn đến nhường nào.
Từ khoảnh khắc hỷ phục bị rạch nát.
Cuộc đời này của ta, đã bị hủy hoại rồi.
Phụ mẫu tin lời ta nói, không làm khó dễ tú nương và hạ nhân trong phủ.
Nhưng không ai thấy Bùi Dạng rạch nát hỷ phục của ta.
Hắn không muốn nhận, không ai dám ép hắn.
Sau lưng hắn là Hầu phủ quyền thế ngút trời.
Phụ thân ta viết một phong tấu sớ dâng lên ngay trong đêm.
Ngày hôm sau, tấu sớ bị trả về nguyên vẹn.
Thượng thư đại nhân vô cớ vạch ra bao nhiêu lỗi lầm của phụ thân, khiến ngài suýt chút nữa mất cả mũ ô sa!
Phụ mẫu dành dụm cả đời cũng đều dồn vào làm của hồi môn cho ta.
Quần áo ngày thường của họ đều chỗ vá chỗ may, nhưng họ lại chịu bỏ ra hai trăm lượng để làm cho ta một chiếc mũ phượng.
Chiếc mũ phượng này, dĩ nhiên là không giữ lại nữa.
Ta cũng không muốn làm phiền họ thêm nữa.
……
Ngày đem mũ phượng đi cầm, ta lại gặp Bùi Dạng ở Vạn Bảo Các.
Hắn ra lệnh cho tiểu nhị đem tất cả bảo thạch, châu báu đẹp đẽ ra.
Hắn tự mình lựa chọn, để vá lại vết rách trên bộ hỷ phục kia.
“Bổn Hầu vá lại y phục cho nàng ấy, chắc nàng ấy không thể giận nữa chứ?”
Lời vừa dứt, Sở An Nhiên thò đầu ra từ xe ngựa của Bùi Dạng.
Bùi Dạng nói:
“Muội có mắt nhìn, muội đến chọn giúp ta xem, thứ nào tỷ tỷ muội sẽ thích?”
Sở An Nhiên ngoan ngoãn cụp mắt, bước xuống xe ngựa.
Bùi Dạng lập tức đưa tay ra đỡ.
Ta cũng từng đi xe ngựa của Hầu phủ.
Nhưng Bùi Dạng chưa bao giờ đối xử với ta cẩn thận như vậy.
Lúc nhỏ, xe ngựa đó quá cao, ta không dám nhảy.
Bùi Dạng liền quay đầu bỏ đi, mặc ta tự tìm cách.
Sau này dám nhảy rồi, lại không cẩn thận trật chân.
Hắn chỉ cười nhạo ta vụng về, mặc ta ngã ngay trước mắt hắn.
Hóa ra vật có sang hèn, người cũng vậy.
Ta ở trong lòng hắn, chưa bao giờ đáng được trân trọng.
[Hu hu hu, rõ ràng là cảnh nam nữ chính phát đường, sao ta lại thấy hơi đau lòng cho nữ phụ thế này?]
[Ta là quản lý mạng, nam chính này là cái quái gì vậy!]
[Vá hỷ phục để dỗ nữ phụ, lại để nữ chính đi chọn?]
[Rốt cuộc hắn yêu ai?]
[Sao nữ phụ lại đem hết châu báu trang sức đi cầm vậy?]
[Sau này nàng ta không đeo nữa à?]
[Không lẽ vì một nam nhân mà tìm đến cái chết chứ?]