Ta níu lấy tấm hỷ phục rách nát rồi ngã ngồi trên đất.
Trong lòng chỉ còn lại sự sợ hãi và bất lực.
Các nha hoàn vây quanh che chắn cho ta.
Mẫu thân ta sốt ruột giang rộng vòng tay che chở ta vào lòng.
Tất cả bộ dạng thảm hại này đều bị đám đông dân chúng vây xem thấy hết.
Tiểu thư nhà quan đường đường chính chính xuất giá lại gặp phải chuyện này, đủ để trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Giữa những dòng bình luận bay đầy trời, ta thấy muội muội Sở An Nhiên.
Nàng vốn luôn lạnh nhạt thoát tục.
Vậy mà lần đầu tiên, nàng lại nở một nụ cười.
Hóa ra, nàng ta chính là nữ chính.
“Đã bảo nàng đừng tham ăn rồi.”
“Ăn nhiều quá làm rách cả áo rồi kìa, ha ha!”
Bùi Dạng giấu con dao găm trong tay áo, vẻ mặt tươi cười đầy nghịch ngợm:
“Hỷ phục rách cả rồi.”
“Hôm nay nàng xuất giá thế nào đây?”
“Hay là hôn kỳ của chúng ta dời lại đi.”
Xung quanh lập tức im lặng.
Phụ thân ta vốn luôn cẩn trọng, lúc này cũng vì ta mà xông lên phía trước:
“Tiểu Hầu gia, chuyện này sao có thể…”
“Không cần dời lại nữa.”
“Thần nữ tự xin từ hôn.”
“Cầu Tiểu Hầu gia thành toàn.”
Bùi Dạng đột ngột nhìn ta.
Đáy mắt hắn viết đầy vẻ kinh ngạc.
[Cũng biết điều đấy.]
[Đỡ phải tranh giành phu quân với nữ chính của chúng ta.]
[Nữ phụ không từ hôn thì khó mà kết thúc êm đẹp?]
[Làm ầm ĩ thế này danh tiếng mất hết.]
[Gả vào Hầu phủ cũng chẳng có ngày nào tốt đẹp.]
[Ngươi còn đồng cảm với nữ phụ à?]
[Quên cái dáng vẻ đích nữ kiêu ngạo từ nhỏ đến lớn của nàng ta rồi sao?]
[Nữ chính của chúng ta đã chịu bao nhiêu uất ức!]
Ta mất một lúc lâu mới hiểu được bình luận là cái gì.
Ta cũng hiểu được ân oán giữa ta, Sở An Nhiên và Bùi Dạng.
Ta là trưởng nữ của Hộ bộ Thị lang.
Ta và Tiểu Hầu gia Bùi Dạng là một đôi oan gia vui vẻ.
Chúng ta luôn cãi nhau.
Nhưng trong lòng lại lặng lẽ nhớ thương đối phương.
Phụ thân ta chỉ có duy nhất mẫu thân ta là thê tử.
Năm ta ba tuổi, quản sự ở trang tử bên dưới thiếu nợ bỏ trốn.
Hắn đem người thê tử sắp sinh của mình thế chấp cho nhà ta để trả nợ.
Trời đông giá rét, phụ thân ta không nỡ để xảy ra thảm cảnh một xác hai mạng.
Người bèn cho bà ta ở lại phủ sinh nở.
Người nữ nhân đó nhanh chóng qua đời.
Phụ mẫu ta mềm lòng, đã nhận nuôi nữ nhi của bà ta.
Chính là Sở An Nhiên.
Bình luận đau lòng cho Sở An Nhiên.
Nàng từ nhỏ ăn không cao sang, mặc không tươm tất bằng ta.
Phụ mẫu không cho nàng ta đủ tình thương.