8.
Gần cuối yến tiệc, Bệ hạ thăm hỏi các hoàng tử, công chúa một phen.
Cuối cùng, ngài lại nhìn Tô Tri Thước, thuận miệng nói: “Lão Ngũ, tuổi cũng không còn nhỏ, mau chóng sinh một thế tử đi.”
Lời vừa dứt, mấy chục ánh mắt nóng rực đổ dồn về, có ghen tị, có ngưỡng mộ.
Tô Tri Thước không vội không vàng hành lễ: “Nhi thần tuân chỉ.”
Còn ta thì vắt óc suy nghĩ — Tô Tri Thước muốn sinh thế tử, vậy chẳng phải ta cũng nên nỗ lực một phen hay sao?
Trên xe ngựa về phủ, ta thất thần một lúc lâu, mãi đến khi môi ấm lên mới hoàn hồn.
Tô Tri Thước cầm một chén trà nóng đưa đến miệng ta, đôi mắt đen như ngọc mang theo ý cười: “Vân Vân đang nghĩ gì mà thất thần vậy?”
Ta nhấp một ngụm trà, nói ra nỗi lo của mình: “Ta đang nghĩ làm sao để sinh ra một thế tử.”
Hắn nín thở, hiếm khi đỏ mặt, hỏi lại ta: “Tại sao lại muốn sinh thế tử?”
Ta chớp mắt: “Phụ hoàng không phải bảo chàng mau chóng sinh thế tử sao? Chúng ta thành thân cũng được hai tháng rồi, tại sao ta vẫn chưa có thai tiểu thế tử?”
Phải biết rằng, vừa rồi ta thậm chí còn đang nghĩ, về phải tìm y sư khám xem sao.
Tô Tri Thước sững người một lúc, đột nhiên cười: “Vân Vân, tại sao nàng lại nghĩ rằng mình có thể mang thai?”
Hắn dường như đang chế giễu ta.
Ta nhíu mày, trừng mắt nhìn hắn: “Chúng ta ngày nào cũng chung giường chung gối, sao ta không thể có con?”
“Muốn có con, chỉ chung giường chung gối thôi thì không đủ…” Hắn dịu dàng nắm lấy tay ta, nén cười nói, “Nếu nàng muốn có con, ta sẽ dạy nàng.”
“Được thôi, chàng dạy ta, ta học!”
“Được.”
Trên gương mặt thanh tú của hắn luôn treo một nụ cười dịu dàng, nhưng ta luôn cảm thấy ánh mắt hắn có gì đó kỳ lạ…
Trở lại Vương phủ, ta như thường lệ cởi áo đi ngủ.
Tô Tri Thước mỉm cười, vẫy tay với ta: “Lại đây, Vân Vân, ta dạy nàng làm sao để có tiểu thế tử.”
“Được thôi!”
Ta vui vẻ đi qua, kết quả bị hắn ôm chầm lấy, ấn xuống giường.
Lúc này ta mới phát hiện, sức lực của hắn thật sự rất lớn!
“Vân Vân, nhắm mắt lại.”
Hắn dịu dàng nói.
Ta nghe lời hắn, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy môi mềm đi, rồi cả người ý thức chìm đắm…
Ừm…
Thì ra muốn sinh tiểu thế tử là như thế này!
Trước khi ngủ thiếp đi, ta hận hận nghĩ, Tô Tri Thước tên khốn này, rõ ràng sức khỏe rất tốt, bình thường lại giả vờ bệnh tật!
9.
Sau một hồi giày vò, ta nghỉ ngơi mấy ngày liền.
Ngày thường cũng không luyện võ nữa, ta chỉ nằm trên ghế ăn uống, bảo Thanh Tước đi tìm Tô Tri Thước, nhưng nàng ta lại nói không tìm thấy Tín Vương điện hạ.
Ta lúc này mới phát hiện, rất nhiều lúc hắn không có ở Vương phủ, không biết đã đi đâu mất.
Ở Vương phủ nhàn rỗi buồn chán, ta thay nam trang, dẫn theo Thanh Tước, lén lút trở về phủ Tướng quân.
Phụ thân đã lên triều, mẫu thân ở nhà thêu thùa, thấy ta về, bà vui đến mức đâm thủng một lỗ lớn trên tấm vải thêu.
“Nữ nhi ngoan về rồi, muốn ăn gì, mẫu thân làm cho!”
Ta cười gượng: “Cứ để nhà bếp chuẩn bị là được, mẫu thân không cần phải tự mình ra tay đâu.”
Mẫu thân ta là người có thể đốt cháy cả nhà bếp đó!
“Nữ nhi ngoan của mẫu thân gầy đi rồi!” Mẫu thân nắm lấy tay ta, mắt đỏ hoe, “Tín Vương đối xử với con có tốt không? Nghe nói hắn sắp bệnh chết rồi, con cứ kiên trì thêm chút nữa, đợi hắn chết rồi mẫu thân sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt khác.”
Ta: “…”
Bên ngoài rốt cuộc đã đồn đại thế nào, mà Tô Tri Thước sắp “bị bệnh chết” rồi?
“Gần đây chàng ấy điều dưỡng khá tốt, sẽ không chết đâu, hơn nữa chàng ấy đối xử với con rất tốt, con cũng không có ý định tái giá.” Ta bực bội nói.
Bà sững người: “Thật sao?”
“Thật!”
Lúc này ta mới biết, dân gian đều đồn rằng Tín Vương sắp không qua khỏi, nữ nhi Đại tướng quân trước bị từ hôn, sau lại sắp phải ở goá, đúng là người thảm nhất kinh thành.
Mẫu thân còn nói với ta, hôm nay trên triều, Thái tử vì bạo ngược hoang dâm, nhiều lần vi phạm tổ huấn, đã bị phế truất ngay tại triều.
Cũng chính vì vậy mà phụ thân mới bận rộn trong cung không về được.
Trước đây ta sống vô lo vô nghĩ, cũng là sau khi gả cho Tô Tri Thước mới biết những chuyện của hoàng tộc.
Thái tử là Đại hoàng tử, con trai của Hoàng hậu; còn Tô Tri Thước là con trai Quý phi, từ nhỏ đã không được sủng ái, vì thế tuổi còn rất trẻ đã phải ra chiến trường.
Một trận thành danh, Tô Tri Thước nhanh chóng gây dựng uy tín trong triều, trở thành mối họa lớn trong mắt Thái tử.
Nhưng sau khi khải hoàn trở về, hắn lại ẩn mình dưỡng thương, để mặc những tiếng tăm năm xưa dần lắng xuống.
Vài ngày trước, trong yến tiệc tại cung, Hoàng thượng bất ngờ gọi tên Tô Tri Thước.
Thái tử vốn đang đắc ý, lập tức sinh lòng hoảng loạn; chẳng biết đã nói hay làm điều gì, cuối cùng chọc giận Hoàng thượng, liền bị phế truất ngay sau đó.
Những điều này đều là mẫu thân nói với ta.
Bà nói bây giờ dù sao ta cũng là Tín Vương phi, phải biết rõ hoàn cảnh của mình, lỡ như Tô Tri Thước xảy ra chuyện, cũng có thể bảo toàn bản thân.
Ta đảo mắt, vừa vuốt ve mèo, vừa suy nghĩ xem mình có thể làm gì cho Tô Tri Thước.
Nghĩ nửa ngày mới phát hiện… ta chẳng làm được gì cả.
Đang lúc chán nản chuẩn bị về Vương phủ, thị vệ thân cận của Tô Tri Thước đột nhiên đến, đưa cho ta một lá thư.
Nội dung thư ngắn gọn, bảo ta ở lại phủ Tướng quân thêm vài ngày, không được về.
“Tại sao?” Ta không hiểu.
Thị vệ nói: “Đợi vài ngày nữa mọi chuyện xong xuôi, Vương phi gặp Điện hạ sẽ rõ.”
Tuy không hiểu, nhưng ta vẫn quyết định nghe lời Tô Tri Thước, ở lại phủ Tướng quân.