10.
Kinh thành dường như rơi vào một bầu không khí kỳ lạ.
Rõ ràng không có chuyện gì xảy ra, nhưng khắp nơi đều có cảm giác như mưa sắp đến, dân chúng hoang mang lo sợ, thỉnh thoảng lại có binh mã phi ngựa qua phố.
Họ nói, trong cung sắp có chuyện lớn.
Phụ thân là Đại tướng quân, ngày càng bận rộn hơn, mấy ngày ta về đây, đến mặt ông cũng không thấy.
Hôm ấy Thanh Tước lại vội vàng chạy đến báo với ta, Tín Vương phủ bị cháy.
“Rõ ràng trong phủ canh gác rất nghiêm ngặt, nhưng đêm qua không biết sao lại cháy, hơn nữa… chính là gian phòng người ở…”
Mồ hôi lạnh của ta túa ra.
Nếu không ở lại đây, có lẽ đêm qua ta đã bị nướng chín rồi.
“Tiểu thư…” Thanh Tước cũng đầy sợ hãi, môi khẽ run, “Chúng ta… phải làm sao đây?”
Ta vỗ ngực, trấn tĩnh lại: “Trong phủ Tướng quân có ám vệ của phụ thân, chúng ta sẽ không sao đâu, yên tâm.”
Nhưng còn Tô Tri Thước thì sao?
Có một bóng người nhỏ bé trong lòng ta không ngừng cào cấu, khiến ta bồn chồn không yên, mà bóng người đó lại mang gương mặt của Tô Tri Thước.
Sức khỏe của hắn vốn đã không tốt, mấy ngày nay dường như bận đến mức không chạm đất, không biết có chịu nổi không?
Lòng đầy lo lắng, ta buồn đến mức bữa tối cũng không ăn.
Nửa đêm, bụng đói kêu ùng ục, ta lại phải dậy.
Thanh Tước ngủ ở phòng bên cạnh, ta không gọi nàng, tự mình rón rén chuẩn bị đến nhà bếp nhỏ tìm đồ ăn.
Nhưng chưa ra khỏi cửa, đã nghe thấy tiếng gõ cửa sổ.
“Ai đó?” Ta nhớ lại chuyện Vương phủ bị cháy hôm qua, lặng lẽ lấy thanh đại đao trên tường xuống, tiến lại gần.
Cửa sổ khẽ rung, người bên ngoài đang gõ nhẹ vào khung cửa.
Ta nắm chặt cán đao, mạnh mẽ đẩy cửa sổ ra, nếu là kẻ xấu, ta sẽ một đao chém xuống —
Thế nhưng dưới ánh trăng, gương mặt của Tô Tri Thước trong sáng như ngọc, mỉm cười nhìn ta.
Ta lập tức giấu đao ra sau lưng, cười với hắn: “Sao chàng lại đến đây?”
Nói xong, ta lại nhìn kỹ hắn, hắn dường như gầy hơn, eo thon đến mức một tay ta cũng có thể bẻ gãy, mái tóc đen được búi gọn sau đầu, hai má hóp lại khiến đôi mắt càng thêm lấp lánh.
“Chàng lại gầy đi rồi, Tô Tri Thước.”
Không biết tự lúc nào, giọng ta lại có chút nghẹn ngào.
Hắn ngạc nhiên, rồi lại cười: “Ta rất khỏe, nàng không cần lo lắng.”
Nói xong hắn như làm phép, giơ tay lên, xách ra một hộp thức ăn, hộp thức ăn mở ra, hương thơm ngào ngạt.
“Ồ!”
Ta nhìn hắn mở hộp thức ăn, từng tầng lấy ra những đĩa nhỏ bên trong, có tiểu long bao, chè ngân nhĩ, bánh bông lan trứng gà, há cảo hấp…
Ta cầm một chiếc há cảo nhét vào miệng, là nhân thịt heo ta thích!
Món ngon lập tức xua tan đi nỗi buồn trong lòng ta, thật ngon, thật hạnh phúc…
Hắn mỉm cười nhìn ta, khẽ nói: “Biết ngay là nàng đói mà, sau này tối phải ăn cơm ngoan ngoãn nhé.”
“Sao chàng biết ta không ăn tối?”
“Những chuyện vi phu biết, còn nhiều hơn nàng tưởng tượng.” Hắn cười nhạt, còn lấy ra một chiếc khăn tay, lau vết dầu mỡ trên khóe miệng ta.
Chúng ta cứ thế, một người ở ngoài một người ở trong, cách nhau một cửa sổ mà ăn điểm tâm.
Cuối cùng ta xoa bụng, hài lòng ợ một cái, Tô Tri Thước vẫn mỉm cười nhìn ta, mắt đầy dịu dàng.
“Vân Vân thật ngoan.”
Hắn xoa đầu ta, quay người định đi.
“Ấy!” Ta vội giữ hắn lại, lo lắng hỏi, “Khi nào ta mới được về nhà? Gần đây… chàng đang bận gì vậy?”
Dưới ánh trăng, dáng người hắn tựa tiên giáng trần, mỉm cười với ta: “Nhiều nhất là ba ngày nữa, Vân Vân, vi phu sẽ đích thân đến đón nàng về nhà.”
Nói xong hắn đột nhiên ghé lại gần, gương mặt hoàn mỹ không tì vết áp sát, môi hắn chạm nhẹ vào môi ta.
Mặt ta nóng bừng, theo phản xạ muốn tóm lấy hắn, lại tóm phải không khí.
Dáng người hắn nhẹ nhàng, đã bay đi xa.
“Tô Tri Thước…” Ta lẩm bẩm, khinh công giỏi như vậy sao?
11.
Hắn nói nhiều nhất là đợi thêm ba ngày, ta cũng chỉ có thể nén lại mọi thắc mắc, ngoan ngoãn ở lại phủ Tướng quân.
Sáng sớm đã có tin tức truyền đến, nói Tín Vương điện hạ đêm qua phát bệnh, hôn mê bất tỉnh.
Lúc Thanh Tước nói với ta, nàng lo đến mức khóc nức nở.
Ta lại ngồi trên ghế, mặt không biểu cảm vuốt ve thanh đao của mình.
Đêm qua hắn rõ ràng còn cùng ta ăn điểm tâm qua cửa sổ, làm gì có dấu hiệu phát bệnh? Vừa nghe đã biết là tin đồn!
Chỉ là tình hình hiện tại nghiêm trọng, Tô Tri Thước lấy ba ngày làm hạn, chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra, ta phải chuẩn bị trước.
Quả nhiên!
Rạng sáng ngày thứ hai sau khi Tô Tri Thước “hôn mê”, Phế Thái tử tạo phản!
12.
Phế Thái tử những năm qua nắm giữ một số binh quyền, sau khi bị phế liền liều một phen, cuối cùng khởi binh.
Ngay cả Cấm vệ quân cũng bị hắn khống chế, trong thành đâu đâu cũng là tiếng chém giết, dân chúng đóng cửa không ra ngoài.
Phụ thân để lại một ít binh mã bảo vệ phủ Tướng quân, còn mình dẫn một đội quân đồn trú vào cung.
Ta thay nam trang, cầm thanh đao trà trộn vào đội quân của phụ thân.
Phá cổng cung, là một màn đao quang kiếm ảnh!
Ta từ nhỏ học võ, cũng đã quen với cảnh tượng này, mím môi vung đại đao, không hề thua kém các tướng sĩ.
Máu hòa với đủ loại dịch thể vấy bẩn lên người, vừa hôi vừa tanh.
Ta cùng các tướng sĩ chém giết, không còn tâm trí để ý đến thứ khác, lưỡi đao bị chém mẻ, hai tay bị chấn đến tê dại, không biết đã chém giết bao lâu, ý thức ta cũng có chút mơ hồ…
“Cố lên!”
Phó tướng của phụ thân dẫn một đội đối đầu với Cấm vệ quân, còn phụ thân tự mình dẫn một đội khác ở cổng cung khác.
Ta nghiến răng, nữ nhi của Đại tướng quân, sao có thể yếu thế!
Trong lúc giao chiến, Phó tướng nhìn thấy ta.
“Đại tiểu thư, sao người lại… Ở đây mà xảy ra chuyện thì phải làm sao!”
“Trần thúc thúc, không cần lo cho con.” Ta kiên quyết nói, “Võ nghệ của con không phải học suông, sẽ không làm liên lụy mọi người đâu!”
Phó tướng mặt mày cau có: “Đao kiếm không có mắt, người…”
Ta nghiến răng, cố tình ngẩng cao đầu: “Chẳng lẽ Trần thúc thúc xem thường con?”
Ông quả nhiên im lặng, quay đầu lớn tiếng chỉ huy.
Quân đồn trú thực lực vượt trội, nhưng Cấm vệ quân cũng không phải dạng vừa, hai bên chiến đấu kịch liệt, máu chảy thành sông trên nền gạch đá.
Trần thúc thúc nói, cố gắng thêm chút nữa, viện quân sắp đến rồi.
Còn có viện quân sao?
Đang lúc ta thắc mắc, đột nhiên nghe thấy trong quân địch một tràng reo hò, chỉ thấy mọi người vây quanh Phế Thái tử xuất hiện giữa trận, hắn đã khoác lên mình một bộ long bào!
Bên cạnh hắn, còn có vài vị đại thần thân tín, Phò mã Triệu Đoan cũng ở trong đó.
Vì Phế Thái tử xuất hiện, hai bên đều ngưng chém giết, im lặng đối đầu.
Phế Thái tử lớn tiếng quát:
“Phụ hoàng hôn quân vô đạo! Bản cung thuận theo ý trời, các ngươi nếu đầu hàng ngay, mọi tội lỗi đều được xóa bỏ!”
A, phì!
Ta thầm khinh bỉ trong lòng.
Phó tướng Trần thúc thúc cầm ngang đao, cũng quát lại: “Tên nghịch tặc tạo phản lấy đâu ra mặt mũi mà nói chuyện ý trời? Lão tử chém chính là ngươi! Tên ranh con bất trung bất hiếu, đáng lẽ lúc đầu Bệ hạ nên dìm chết ngươi đi…”
Trần thúc thúc xuất thân thô tục, mắng người thì thôi rồi, vài câu đã khiến mặt Phế Thái tử tái mét.
Triệu Đoan đột nhiên qua đó, ghé tai Phế Thái tử nói thầm vài câu.
Ta có một dự cảm không lành.
Quả nhiên, ánh mắt của Phế Thái tử quét qua đám đông, rồi khóa chặt vào ta!
Tên khốn Triệu Đoan đó nhận ra ta, còn bán đứng ta!
Phế Thái tử chỉ tay về phía ta: “Bắt lấy nữ tử này! Thưởng vạn lượng vàng!”
13.
Trần thúc thúc lo lắng: “Bảo vệ tiểu thư!”
Ta nắm chặt đao, đầu óc minh mẫn chưa từng thấy: “Trần thúc thúc, thúc yên tâm, con sẽ không để mình rơi vào tay chúng.”
Phế Thái tử muốn dùng ta để uy hiếp phụ thân, ép ông đầu hàng.
Ta sẽ không để hắn đạt được mục đích, nếu thật sự… bị bắt, ta nhất định sẽ tự vẫn trước, không cho chúng bất kỳ cơ hội nào!
Đại chiến sắp nổ ra!
Lúc này, không biết ai đã hét lên: “Có người đến!”
Ngoài cung xa xa truyền đến tiếng bước chân, đều đặn mạnh mẽ, như thể cả mặt đất cũng rung chuyển!
Số lượng của họ rất đông, khí thế hùng hậu, rõ ràng được huấn luyện bài bản, và đã có chuẩn bị từ trước!
Qua lớp Cấm vệ quân của Phế Thái tử, ta nhìn thấy bên ngoài dựng lên một lá cờ, đó là biểu tượng của Tín Vương!
“Tín Vương điện hạ đến rồi!”
“Tín Vương điện hạ đến dẹp loạn, Thái tử hết thời rồi!”
“Xông lên, bắt lấy phản tặc!”
Phe ta lập tức sĩ khí tăng cao, cùng quân đội của Tín Vương trong ngoài phối hợp, bao vây quân của Phế Thái tử!
Ta cũng theo các tướng sĩ xông lên, lao vào chiến trường.
Phế Thái tử đã định trước thất bại, bây giờ chỉ là giãy giụa cuối cùng.
Trần thúc thúc giết đến hăng, dẫn ta càn quét chiến trường, trái một đao phải một đao, máu văng tung tóe…
Ta vừa múa đao, vừa nhìn quanh, suy nghĩ viện quân đã đến, vậy Tô Tri Thước đâu?
Đột nhiên sau lưng có tiếng vó ngựa từ xa đến gần, ta chưa kịp quay đầu, eo đã bị siết chặt, cả người bị nhấc bổng lên!
14.
Trong khoảnh khắc trời đất quay cuồng, ta đã ngồi trên lưng ngựa, rơi vào một vòng tay ấm áp.
“Vân Vân, chiến trường đao thương không có mắt, nàng mà bị thương thì sao? Thật là hồ đồ.”
Hắn dịu dàng trách mắng ta, một tay ôm chặt eo ta, tay kia cầm một cây trường thương.
Hắn sắc bén như lưỡi đao, toàn thân toát ra ánh sáng lạnh lùng, đôi mắt kiên định, trên mặt vương vài vệt máu, đầu thương còn nhỏ máu.
Một Tô Tri Thước sắc bén, tàn nhẫn như vậy, là một phiên bản ta chưa từng thấy!
Giữa chiến trường đầy sát khí, hắn chính là chiến thần, toàn thân toát ra vẻ kiêu ngạo và cao quý, mạnh mẽ và uy vũ!
Ta ngây người, ngơ ngác nhìn gương mặt hắn, gần như không thể tin nổi.
Đây còn là phu quân bệnh tật của ta sao?
Hắn đột nhiên nhếch môi: “Vân Vân, đừng nhìn nữa.”
“A…”
Ta hoàn hồn, xấu hổ không thôi.
“Vân Vân, còn sức không?” Tay hắn không ngừng giết chóc, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng.
Ta lập tức nhấc đại đao lên: “Có!”
Mắt hắn tràn đầy dịu dàng: “Có muốn cùng vi phu kề vai chiến đấu không?”
Một câu nói, kích thích vô hạn chiến ý trong ta, khoảnh khắc này trong đầu ta chỉ còn một ý nghĩ: cùng Tô Tri Thước chiến đấu đến cùng!
Chúng ta một trước một sau, một trường thương một đại đao, phá tan mọi trở ngại, như vào chốn không người!
15.
Có sự xuất hiện thần kỳ của Tô Tri Thước, chúng ta trước sau giáp công, không lâu sau đã đánh bại Phế Thái tử và quân của hắn!
Phế Thái tử và đồng đảng đều bị áp giải ra trước trận, dưới sự canh gác nghiêm ngặt.
Ta xuống ngựa, vẫn nắm chặt tay Tô Tri Thước, tay hắn vừa to vừa ấm, vô cùng an tâm.
Triệu Đoan bò lê bò càng qua, khóc lóc ôm lấy chân ta.
“Vân Vân! Vân Vân! Cứu ta!”
Ta nhíu mày, không thèm nói với hắn một lời.
Vừa rồi còn bán đứng ta vui vẻ như vậy, bây giờ lại cầu xin ta cứu mạng ư?
“Nể tình ta từng cứu nàng một lần! Vân Vân, giúp ta cầu xin đi, ta chỉ là bị Thái tử mê hoặc thôi…”
Phế Thái tử nghe thấy liền nổi giận, bất chấp tất cả lao đến đánh hắn.
Triệu Đoan ôm chặt chân ta không buông, gào khóc cầu cứu.
Tô Tri Thước che ta trong lòng, ra lệnh cho thuộc hạ kéo Triệu Đoan ra, lạnh lùng nói: “Nếu ngươi thật sự đã cứu mạng Vân Vân, bản vương cũng có thể tha cho ngươi. Nhưng ngươi a dua nịnh hót, lừa gạt sự lương thiện đơn thuần của Vân Vân, dùng ơn cứu mạng để lừa gạt nàng ấy, bản vương không thể dung thứ!”
Ta chớp mắt, ý gì đây?
Tô Tri Thước xoa đầu ta, cười khẽ: “Cô bé ngốc, người cứu nàng lúc đó, căn bản không phải là Triệu Đoan.”
Ta lúc này mới vỡ lẽ, nghĩ lại lúc bị rắn độc cắn, tuy tỉnh lại thấy Triệu Đoan, nhưng hắn làm gì có vẻ gì là đã giải độc cho ta?
“Chẳng lẽ là…”
Tô Tri Thước không nói gì, chỉ dịu dàng ôm chặt ta.
“Chuyện tiếp theo quá máu me, Vân Vân, nàng về Vương phủ đợi ta đi. Đợi vi phu xử lý xong chuyện trong cung, sẽ về giải thích rõ ràng với nàng.”
Ta ôm một bụng thắc mắc, vẫn gật đầu.
16.
Tô Tri Thước phái thân tín đưa ta về Tín Vương phủ.
Trên đường, thân tín nói với ta, việc Tô Tri Thước bệnh nặng trước đó, và việc Vương phủ bị cháy, đều là tin tức tung ra để làm tê liệt Phế Thái tử.
Thậm chí từ khi hắn về kinh cáo bệnh không ra ngoài, cũng là một nước cờ cho bước này — Thái tử sớm đã có ý đồ bất chính, Bệ hạ mới bí mật triệu Tô Tri Thước về kinh.
Ta hỏi: “Vậy… Tô Tri Thước rốt cuộc có bị bệnh không?”
Thân tín chỉ cười mà không nói.
Trở lại Tín Vương phủ, trời cũng vừa tối.
Thanh Tước thấy ta bình an trở về, vui đến mức khóc không ngừng, lại vội vàng chuẩn bị nước nóng và thức ăn cho ta nghỉ ngơi.
Sau khi tắm rửa ăn no, nằm trên giường, ta lại không hề buồn ngủ.
Trong đầu toàn là hình ảnh Tô Tri Thước từ trên trời giáng xuống như thần linh, ngũ quan góc cạnh, sát khí chói lóa…
Trằn trọc hồi lâu, ta vẫn bò dậy, đi thẳng đến mảnh đất trồng rau phía sau nhà.
Bắp cải và củ cải đều đã chín, vừa hay ta không ngủ được, học nấu ăn, đợi Tô Tri Thước về tự tay nấu cho hắn ăn!
Sau khi hy sinh năm cây bắp cải, mười ba củ cải, nồi canh sườn hầm củ cải bắp cải của ta cuối cùng cũng chín.
Chân trời hiện ra sắc trắng bạc, lại một ngày nữa trôi qua.
Không khí trong lành, hoàn toàn tan đi mùi máu tanh trong cung.
Mọi chuyện đã lắng xuống.
Ta nghe thấy tiếng của thị vệ từ xa, Tô Tri Thước đã về!
“Tô Tri Thước!”
Ta bưng bát canh, chạy lon ton ra đón hắn.
Dưới mắt hắn có quầng thâm nhàn nhạt, vẫn gầy yếu như vậy, nhưng khí chất đã khác xưa, cả người như thay da đổi thịt, mắt tràn đầy sự ung dung, quả quyết.
“Vân Vân.”
Hắn ôm lấy ta, cằm đặt lên vai ta, khẽ thở dài: “Vi phu hơi mệt.”
“Mệt? Ồ, ta dìu chàng về phòng nghỉ ngơi!”
Ta vội dìu hắn về phòng, tay kia cầm bát canh, hắn thong thả đi theo ta, khóe miệng luôn nở nụ cười nhàn nhạt.
Về đến phòng, ta như dâng báu vật đưa bát canh cho hắn: “Mau nếm thử đi, ta tự tay làm đó.”
“Vân Vân, nàng tự mình hầm canh sao?”
Hắn mở nắp bát canh, cúi đầu nhấp một ngụm, sắc mặt dường như cứng lại.
“Ngon không?” Ta mong chờ nhìn hắn.
Hắn chép miệng, gật đầu: “Ngon.”
Ta cười: “Vậy sau này ngày nào ta cũng hầm canh cho chàng uống!”
“Cũng… không cần thiết.” Tô Tri Thước gượng cười, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Phế Thái tử đã bị giam vào ngục, những tranh chấp trong khoảng thời gian này rốt cuộc cũng đã chấm dứt.
Vân Vân, ủy khuất cho nàng rồi.”
Quả nhiên, ta bị hắn lái sang chuyện khác:
“Thời gian qua… chàng vẫn luôn giả bệnh sao?”
Một ý nghĩ khác nảy lên trong đầu, ta do dự một lúc, vẫn hỏi: “Tô Tri Thước, chàng cầu thân cưới ta… cũng là một phần trong kế hoạch sao?”
Hắn lập tức nắm lấy tay ta, trịnh trọng nói: “Không phải, Vân Vân, cưới nàng, là tâm nguyện bao năm qua của ta.”
Tâm nguyện… chúng ta trước đây có quen nhau sao?
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
17.
“Năm năm trước, phụ thân nàng từng làm Thái tử Thái phó, dạy hắn võ nghệ. Ta cùng các hoàng tử khác khi ấy cũng theo học một thời gian.”
Hắn hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, chậm rãi kể: “Lúc đó nàng mới mười tuổi, nhưng đã rực rỡ như một mặt trời nhỏ, một thân hồng trang, còn rực rỡ hơn cả nắng gắt.”
Ta nhớ ra rồi, lúc mười tuổi, thỉnh thoảng ta sẽ theo phụ thân vào cung chơi.
Nhưng lúc đó ta còn nghịch ngợm như khỉ, làm sao nhớ được Thái tử và các hoàng tử trông như thế nào?
Tô Tri Thước mỉm cười, hoài niệm: “Nàng thẳng thắn đáng yêu, chính nghĩa lương thiện. Thái tử lúc đó cậy thân phận bắt nạt chúng ta, chúng ta tức giận mà không dám nói, chỉ có nàng đứng ra bênh vực chúng ta. Thái tử không dám đắc tội với phụ thân nàng, nên cũng không dám làm gì chúng ta nữa.”
“Lúc đó ta đã nghĩ, một ngày nào đó sẽ cưới nàng làm thê tử. Ta còn từng hỏi nàng thích mẫu nam tử như thế nào, nàng còn nhớ không?”
Ta cố gắng nhớ lại, chỉ lờ mờ nhớ có người từng nói với ta những lời tương tự, nhưng nội dung cụ thể thì không nhớ rõ.
Còn câu trả lời của ta, từ nhỏ đến lớn chưa từng thay đổi — ta muốn tìm một nam tử hán như phụ thân ta, chiến công hiển hách, rong ruổi sa trường trở về.
Vậy nên hắn… mới đến biên cương sao?
Hắn bình thản nói: “Ta chăm chỉ học hành, lại chủ động xin đến biên cương trấn thủ hai năm, lập nên chiến công hiển hách, mới quyết định trở về cầu thân nàng. Kết quả lại đúng lúc Phụ hoàng dẫn các đại thần đi săn ở bãi săn hoàng gia.”
Lúc đó trên người hắn còn mang thương tích, khi nhìn thấy ta ở bãi săn hoàng gia, ta đã trúng độc rắn hôn mê.
Hắn lập tức hút độc cho ta, nhưng bản thân vốn đã bị thương, thương lại thêm độc, liền ngất đi.
Đợi đến khi hắn tỉnh lại, ta đã “báo đáp” Triệu Đoan, cùng hắn đính hôn.
“Ta cứ ngỡ là do duyên phận trớ trêu, chúng ta cuối cùng vẫn hữu duyên mà vô phận.
Nào ngờ…” Hắn siết chặt tay ta, khóe môi khẽ cong, nụ cười ôn nhu: “May thay, ta đã không bỏ lỡ nàng.”
Ta bĩu môi, không hỏi thêm nữa.
Lúc này ta mới biết, thì ra người cứu ta không phải Triệu Đoan, mà là Tô Tri Thước.
Hắn vì cứu ta, đã phải dưỡng thương suốt nửa năm.
Còn ta lại lãng phí nửa năm trời, suýt nữa gả cho một tên tra nam a dua nịnh hót!
“Bây giờ sức khỏe đã tốt hơn nhiều rồi, Vân Vân không cần lo lắng.”
Tay hắn ấm hơn trước nhiều, hơi ấm truyền qua da thịt.
“Sau này có nàng bầu bạn, cùng nhau sớm tối, vi phu đã mãn nguyện và biết ơn.”
Ta xúc động ôm lấy hắn, trịnh trọng hứa: “Tô Tri Thước, sau này ta nhất định sẽ đối tốt với chàng!”
“May mắn có nàng, phu nhân.”
Hắn vỗ lưng ta, dịu dàng nói: “Vi phu bây giờ chỉ có một yêu cầu.”
Ta cảm động vô cùng: “Chàng nói đi!”
“Sau này đừng vào bếp nữa.” Hắn khó xử nói, “Thật sự… khó ăn lắm.”
“Tô Tri Thước!”
Tên này, ta khó khăn lắm mới cảm động một lần, lại phá hỏng không khí như vậy!
“Vào bếp là sở thích của bản Vương phi!”
Hắn dịu dàng cười: “Phu nhân có thể bồi dưỡng một vài sở thích khác.”
Ta chống nạnh: “Sở thích gì?”
“Ví dụ như… sinh một tiểu thế tử.”
Nói xong, tay hắn dùng sức, kéo ta vào lòng, rồi áp xuống…
Ta bị hơi thở của hắn bao bọc, lập tức mất đi lý trí.
Ừm, sinh một tiểu thế tử cũng không tệ…
(Hoàn)