6.
Trên xe ngựa, sắc mặt Tô Tri Thước có chút tái nhợt.
Hắn nói mệt rồi, liền tựa vào vai ta nghỉ ngơi.
Ta ngồi thẳng lưng, sợ động một cái sẽ làm hắn không thoải mái, trái tim cũng đập thình thịch.
“Tô Tri Thước…”
Ta tò mò hỏi: “Tại sao chàng lại đối xử tốt với ta như vậy?”
Hắn nhắm mắt, từ góc của ta nhìn sang, gò má hắn trắng nõn, hàng mi dài đen rậm khẽ run theo nhịp thở.
Những ngày qua, hắn đối với ta dịu dàng cưng chiều, có cầu tất ứng, chưa từng đòi hỏi điều gì.
Nếu chỉ vì ta là Tín Vương phi, thì không đến mức như vậy.
Tô Tri Thước chậm rãi nói: “Vân Vân, nàng giống như một mặt trời nhỏ, xứng đáng với mọi thứ ấm áp và tỏa sáng.”
Mặt trời nhỏ ư?
Ta không hình dung được mặt trời nhỏ trông như thế nào, lại tò mò hỏi hắn: “Lúc trước Triệu Đoan từ hôn, tại sao chàng lại cho người đến cầu thân ngay lập tức?”
Thay vì nói hắn thích ta, chi bằng nói hắn mượn cớ cưới ta để kéo gần quan hệ với Đại tướng quân.
Ta tuy được nuông chiều từ nhỏ, nhưng đâu phải kẻ không hiểu chuyện đời.
Nhưng Tô Tri Thước lại khẳng định: “Bởi vì ta đã ngưỡng mộ nàng từ lâu.”
Ngưỡng mộ?
Ta còn muốn hỏi thêm, nhưng hắn đã mệt, hơi thở nhẹ đi, chìm vào giấc ngủ.
Trở lại Tín Vương phủ, Tô Tri Thước đi nghỉ ngơi.
Ta còn đầy năng lượng, liền gọi Thanh Tước, bắt đầu dọn dẹp trong sân.
Trước đây ở phủ Tướng quân, ngoài luyện võ ra ta còn có một sở thích là trồng hoa cỏ, chỉ là vận may không tốt, đều trồng chết cả.
Lần này ta không định trồng hoa nữa, mà chuyển sang trồng rau.
Đợi rau mọc, ta có thể học nấu ăn, tự tay làm món ăn cho Tô Tri Thước.
Trong sân có một mảnh đất đầy cỏ dại, ta và Thanh Tước nhổ hết cỏ, trồng củ cải và bắp cải.
Lúc đang trồng, Tô Tri Thước tỉnh dậy, cũng cầm cây con tham gia cùng chúng ta.
Khi chúng ta làm xong, mặt Tô Tri Thước đỏ bừng bất thường, trán đầy mồ hôi, thở hổn hển.
Ta lau mồ hôi cho hắn, thuận miệng nói: “Sức khỏe kém thì đừng làm việc, ta cũng không trách chàng đâu.”
Hắn cười nhẹ: “Ở cùng Vân Vân, bản vương làm gì cũng thấy vui.”
Ánh mắt hắn tràn đầy ý cười, ta cũng ngây ngô cười theo.
Trời sắp tối, rửa tay xong là đến giờ dùng bữa tối.
Lúc đang ăn, quản gia đột nhiên hoảng hốt chạy vào.
“Vương gia, mảnh dược điền kia không biết sao lại bị đào lên hết rồi, lão nô…”
“Không sao, Bàng thúc, cứ để phòng thuốc chọn nơi khác trồng lại là được. Dược liệu không đủ thì cứ ra tiệm thuốc mua trước.”
“Vâng…”
Quản gia đi rồi, ta mới nhận ra: “Mảnh đất ta trồng rau, là nơi chàng trồng thảo dược à?”
Tô Tri Thước cười khẽ: “Dược liệu không đáng tiền, chẳng bằng củ cải bắp cải, ít ra còn có thể lấp đầy bụng.”
Ta: “…”
Đừng coi ta là kẻ ngốc chứ, thảo dược được trồng trong Vương phủ sao có thể không đáng tiền được?
7.
Hai ngày sau, hoàng tộc tổ chức yến tiệc, Tô Tri Thước phải vào cung tham dự.
Hắn hỏi ta có đi không, ta lắc đầu như trống bỏi.
Trong hoàng cung quá ngột ngạt, ai ai cũng mang mặt nạ tươi cười, nói chuyện thì toàn lời lẽ châm chọc, thật khó mà chung sống.
“Trong yến tiệc có rất nhiều món ngon.” Hắn không trách ta, chỉ dùng thứ khác để dụ dỗ.
Ta có chút động lòng: “Ta suy nghĩ đơn giản, không biết ăn nói, mấy vị hoàng tử công chúa kia…”
“Ta và họ quan hệ cũng không tốt, nàng không cần để ý đến họ.” Hắn mỉm cười nói, “Nếu có ai dám bắt nạt nàng, cứ ra tay là được, mọi chuyện đã có ta chống lưng.”
Có câu nói này của hắn, ta liền yên tâm thay y phục rồi cùng hắn vào cung.
Yến tiệc quả thật nhàm chán, nhưng đồ ăn ngon thì cũng là thật.
Từng đĩa mỹ vị được dọn lên, Tô Tri Thước luôn mỉm cười gắp cho ta.
Ta ăn đầy miệng, chớp mắt nhìn hắn: “Chàng cũng ăn đi.”
Hắn nói: “Ta sức khỏe không tốt, không ăn được những thứ này.”
Thật đáng thương.
“Ta ăn thay chàng.”
“Được.” Hắn vẫn cười tủm tỉm, ánh mắt luôn dõi theo ta.
Mãi đến khi bụng căng tròn, ta mới dừng lại, lúc này mới phát hiện Thất công chúa và Triệu Đoan ngồi đối diện ta.
Triệu Đoan trông ủ rũ, yếu ớt hầu hạ Thất công chúa, thỉnh thoảng lại liếc về phía ta.
Thấy ta nhìn sang, mắt hắn sáng lên, nịnh nọt cười với ta.
Ta rùng mình, trừng mắt nhìn hắn một cái thật ác.
Lúc nghỉ giữa giờ, Tô Tri Thước ngồi tại chỗ nghỉ ngơi, còn ta ăn quá no nên ra ngoài hóng gió.
“Vân Vân.”
Một tiếng gọi, ta quay lại mới thấy người hầu xung quanh đã lui đi hết, Triệu Đoan vậy mà lại đi theo ta.
Ta giơ nắm đấm lên: “Ngươi đến đây làm gì? Còn muốn bị ta đánh sao?”
Mắt Triệu Đoan đỏ hoe, tha thiết nói: “Vân Vân, nàng cứ đánh ta đi, vốn dĩ là ta phụ nàng, ta có lỗi với nàng. Nếu đánh ta một trận mà nàng hả giận, nàng cứ việc ra tay.”
Ta hoài nghi nhìn hắn, rượu hắn vừa uống đã ngấm vào não rồi sao?
Triệu Đoan lại tiến lên một bước: “Vân Vân, hãy nhớ lại lúc chúng ta mới quen, ở bãi săn hoàng gia, nàng một thân hồng y, như một ngọn lửa, ta vừa gặp đã yêu. Sau này nàng trúng độc lại tình cờ gặp được ta, rõ ràng là duyên phận trời định…”
Nghĩ đến việc dù sao hắn cũng đã cứu mạng ta, ta nhíu mày: “Duyên phận gì chứ, ngươi đã là Phò mã rồi thì hãy sống tốt với Thất công chúa đi, ta không trách ngươi nữa.”
Hắn đưa tay ra định nắm lấy tay ta: “Ta biết nàng gả cho Tín Vương chỉ là nhất thời tức giận, Tín Vương là một kẻ bệnh tật…”
Thấy móng vuốt của hắn sắp chạm vào ta, ta không còn che giấu sự chán ghét nữa, một bàn tay hung hăng tát xuống!
Hắn la lên một tiếng, rồi bị ta đấm đá cho nằm sõng soài.
Đánh hắn đủ một tuần trà, ta mới phủi tay, đứng lại.
“Tín Vương điện hạ phong thái tuấn tú, xem ta như châu báu, có thể gả cho chàng là phúc lớn của ta, nói ra ta còn phải tạ cái ơn không cưới của ngươi đấy! Lần sau nếu còn dám ở trước mặt ta nói xấu phu quân của ta, cẩn thận ta đánh chết ngươi!”
Triệu Đoan nằm trên đất, kêu la oai oái.
Ta xoa bụng, vận động một hồi tiêu hóa không ít, có thể quay về ăn thêm một bữa nữa rồi.
Vừa quay người, đã thấy Tô Tri Thước đứng cách đó không xa, mỉm cười nhìn ta.
Nghĩ đến dáng vẻ thô lỗ vừa rồi của mình bị hắn nhìn thấy, mặt ta nóng lên, chạy qua nhỏ giọng hỏi: “Chàng đến đây bao lâu rồi?”
Hắn đưa tay lên, vuốt lại tóc cho ta, rồi nói: “Khá lâu rồi, võ nghệ của Vân Vân thật tốt, đến đánh người cũng đẹp như vậy.”
Thất công chúa cũng ở bên cạnh hắn, rõ ràng cũng đã chứng kiến toàn bộ.
Thấy nàng ta cứ nhìn chằm chằm vào ta, ta bĩu môi: “Nếu ngươi còn muốn đánh một trận, bản Vương phi xin sẵn sàng tiếp đón.”
Nàng ta hừ lạnh một tiếng: “Bản công chúa lúc đầu đúng là mắt mù, Triệu Đoan tên vô dụng này, vậy mà còn dám nói xấu Ngũ ca, ta sẽ về hưu hắn ngay!”
Tô Tri Thước bình thản nói: “Thất muội cũng là người hiểu chuyện.”