Tín Vương điện hạ đúng là người tốt!
Ta lập tức quên đi những lời oán thán ban nãy, thật lòng khen ngợi hắn.
Tô Tri Thước mỉm cười với vẻ mặt xanh xao, khẽ nói: “Vân Vân, vi phu mệt rồi.”
“Mệt à? Ồ, vậy chàng mau ngủ đi.”
“Nàng ngồi lại đây, Vân Vân.”
Hắn nói nhỏ nhẹ, bảo ta ngồi lên giường, rồi cứ thế gối đầu lên đùi ta.
Người hầu và ngự y đều nén cười rồi lần lượt cáo lui.
“Tô Tri Thước!”
Ta chau mày, định mắng hắn, nhưng lại thấy gương mặt trắng trẻo thanh tú của hắn đẹp như tranh vẽ, dù nhắm mắt cũng làm say lòng người.
Dường như gối không thoải mái, hắn còn dụi dụi vào lòng ta.
Dáng vẻ của hắn thật ngoan ngoãn, hệt như con mèo trắng to mà ta nuôi trước khi xuất giá.
Đến khi ta mơ màng ngủ thiếp đi rồi tỉnh lại, Tô Tri Thước đã không thấy đâu nữa.
Trở thành Tín Vương phi, cuộc sống của ta cũng không có gì thay đổi nhiều.
Sáng dậy luyện võ, trưa dùng bữa xong thì ra phố dạo chơi, chiều tối đến trà lâu nghe kể chuyện.
Tô Tri Thước mỗi ngày đều bận rộn điều dưỡng thân thể, chẳng mấy khi để ý đến ta.
Sức khỏe của hắn rất kém, ngày nào cũng uống thuốc, còn phải tắm thuốc…
Nghe nói trước đây còn tệ hơn, đến giường cũng không xuống nổi, có lần hắt xì một cái mà gãy cả hai xương sườn.
Mỗi đêm đi ngủ, hắn đều ngoan ngoãn nằm trong lòng ta, còn ta thì hoảng đến mức không biết đặt tay vào đâu.
Lỡ như không kiểm soát được lực đạo, lại đánh hắn hộc máu thì phải làm sao?
4.
Hôm ấy ở trà lâu nghe kể chuyện, tiên sinh kể một đoạn giai thoại đương thời.
Chỉ vì một câu nói đùa của công chúa năm xưa rằng không phải Trạng nguyên lang không gả, một thư sinh nghèo khó đã miệt mài đèn sách mười năm, cuối cùng đỗ Trạng nguyên, chiếm được trái tim công chúa, làm nên một mối nhân duyên tốt đẹp.
Nghe đến cuối cùng ta mới nhận ra, Trạng nguyên lang đó chẳng phải là Triệu Đoan sao?
Hóa ra hắn từ hôn với ta là để đi cưới công chúa à?
Ta quay sang hỏi Thanh Tước: “Ta thật sự không bằng công chúa sao?”
Thanh Tước gật đầu: “Vương phi, người tự tin lên, đúng là không bằng thật ạ.”
“Con nhỏ chết tiệt này, ta đánh chết ngươi!”
Thanh Tước trước nay không sợ ta, thấy ta xắn tay áo, liền quay đầu bỏ chạy.
Chúng ta một trước một sau lao ra khỏi trà lâu, ta lơ đãng, đâm sầm vào một lồng ngực.
Người kia rên khẽ một tiếng, ôm ngực, rồi kinh ngạc nói: “Vân Vân?”
Ta ngước lên, thì ra là tên khốn Triệu Đoan.
“To gan!” Ta quát, “Nhũ danh của bản Vương phi mà ngươi cũng dám gọi sao?”
“Vân… Vân Trí.” Triệu Đoan lại tỏ vẻ bị tổn thương, ánh mắt đầy thâm tình, “Nàng thật sự đã gả cho Tín Vương rồi sao?”
Ta hất cằm: “Ngươi có thể cưới công chúa, tại sao ta không thể gả cho Tín Vương?”
Hắn tủi thân nói: “Tình nghĩa bao năm của chúng ta, nàng nói quên là quên. Khi gả cho người khác, nàng có còn nhớ đến ta, người đã hút độc cứu nàng không?”
Nhắc đến mới nhớ, ta quen hắn là vì mùa hè năm nay ở bãi săn hoàng gia bị rắn độc cắn, sau khi tỉnh lại đã thấy hắn ở bên cạnh.
Nếu không phải vậy, sao ta có thể để ý đến một thư sinh yếu ớt như hắn?
Vậy mà giờ đây tên khốn này đã từ hôn, cưới công chúa, rồi lại quay sang trách ta vong ân bội nghĩa ư?
Ta tức không chịu nổi, cười lạnh một tiếng.
“Người đâu.”
Là Tín Vương phi, bên cạnh ta luôn có vài thị vệ, ta liền ra lệnh: “Tên khốn này ăn nói khinh bạc, trêu ghẹo bản Vương phi, đánh cho ta!”
Các thị vệ xông lên, đánh cho Triệu Đoan một trận tơi bời.
Lúc này ta mới thấy hả giận, phủi tay rồi nghênh ngang bỏ đi.
5.
Nhưng chưa đầy hai ngày, phủ công chúa đã sai người đến mời ta sang gặp mặt.
Kẻ truyền lời vênh váo tự đắc, như thể ta nợ hắn mấy lạng bạc, cuối cùng còn nhấn mạnh: “Tín Vương phi nhất định phải đi, Công chúa điện hạ nói rồi, nếu Vương phi không đi, Điện hạ sẽ đích thân đến.”
Nghĩ đến việc đánh Triệu Đoan hôm đó, ta lập tức chột dạ: “Được, ta biết rồi, ta sẽ đi, ta sẽ đi.”
Đánh phò mã của người ta rồi, phải giải thích với công chúa thế nào đây?
Đang lúc hoang mang rối bời thì Tô Tri Thước đến.
“Vân Vân, sao lại phiền muộn thế?”
Ta như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Phu quân, chàng đến đúng lúc lắm!”
Nghe ta kể lại đầu đuôi câu chuyện, hắn chỉ cười nhạt: “Triệu Đoan là kẻ phụ bạc, bị đánh là đáng đời, liên quan gì đến nàng? Nàng đường đường là nữ nhi của Đại tướng quân, sao có thể yếu thế trước mặt công chúa?”
Đúng vậy, phụ thân ta là Đại tướng quân, chinh chiến bốn phương, lập bao chiến công hiển hách, ta là nữ nhi của ông, sao có thể thua kém người khác?
Chẳng phải chỉ là đánh Triệu Đoan thôi sao, công chúa thì có thể làm gì ta chứ?
Đang định lên xe ngựa, cánh tay ta bị giữ lại, là Tô Tri Thước: “Vân Vân, ta đi cùng nàng.”
Lòng ta ấm lại, trước nay luôn đơn độc một mình, không ngờ cũng có ngày có người đồng hành.
Phủ công chúa nằm ngay cạnh hoàng thành.
Công chúa là nữ nhi duy nhất của Bệ hạ, xếp thứ bảy, rất được sủng ái, so ra thì Tô Tri Thước như con ghẻ vậy.
Vào phủ công chúa, dưới sự dẫn dắt của người hầu, chúng ta đến hoa viên.
Thất công chúa đang được một đám mỹ nam vây quanh thưởng hoa, thấy chúng ta đến, nàng ta mới nhướng mắt: “Ngũ ca à.”
Chào một tiếng rồi xem như ta không tồn tại.
Ta không để tâm, nhìn đám mỹ nam kia mà kinh ngạc đến không khép được miệng.
“Ngươi, lại đây.” Thất công chúa chỉ vào ta.
Ta nhướng mày, bình thản nói: “Công chúa điện hạ có gì chỉ giáo?”
Nàng ta thản nhiên ôm một mỹ nam, nói: “Phò mã khóc với ta rằng hôm trước trên phố bị ngươi đánh, ngươi qua đây chịu một cái tát của ta, chúng ta coi như xóa nợ.”
Ta tức đến bật cười: “Triệu Đoan bị đánh, muốn đòi lại thì tự mình đến tìm, nhờ công chúa ra mặt thì có bản lĩnh gì?”
Thất công chúa hỏi lại: “Ngươi không phải cũng gọi Ngũ ca đến sao?”
Ta: “…”
Nàng ta nói cũng có lý.
Tô Tri Thước đột nhiên bước lên, che ta ở phía sau, chậm rãi nói: “Vân Vân là thê tử của ta, bảo vệ nàng ấy là nghĩa vụ của ta. Thất muội muốn động đến Vân Vân, thì nên nghĩ cho kỹ hậu quả.”
Thất công chúa chau mày, tức giận nói: “Ngũ ca, huynh nhất quyết muốn bao che cho nàng ta sao?”
Tô Tri Thước đáp: “Vân Vân tuy thẳng thắn, nhưng bản tính lương thiện, tuyệt đối không đánh người vô cớ. Muội không ngại thì cứ đi hỏi Triệu Đoan xem rốt cuộc hắn đã làm gì. Nếu vẫn muốn giúp hắn, cứ đến Tín Vương phủ, ta đợi.”
Nói xong, hắn nắm tay ta, dịu dàng nói: “Vân Vân, chúng ta đi.”
Ta như bị mê hoặc, ngoan ngoãn để hắn dắt đi.
Ta đột nhiên cảm thấy, Tô Tri Thước tuy bệnh tật, nhưng bóng lưng của hắn thật cao lớn.