1.
Ngày ta cập kê, tuyết rơi rất lớn, Triệu Đoan đến từ hôn.
Hắn nói ta suốt ngày múa đao luyện thương, tính tình thô lỗ, ở bên nhau chẳng có chút tình thú nào, sau này vẫn nên làm huynh đệ thì hơn.
Ta cố nén lòng, vỗ vai hắn, nói một tiếng “được”, rồi quay về khuê phòng khóc nức nở.
Nửa năm trước ở bãi săn hoàng gia, ta bị rắn độc cắn, là hắn đã cứu ta.
Vì báo đáp hắn, ta mới quyết định lấy thân báo đáp, vậy mà giờ đây hắn lại bảo ta làm huynh đệ của hắn ư?
Một canh giờ sau, phụ thân đến tìm ta, nói Ngũ điện hạ Tín Vương đến cầu thân, muốn cưới ta làm Vương phi, hỏi ta có chịu gả không?
Bên này vừa mới từ hôn, bên kia đã đến cầu thân?
Không thể để Triệu Đoan xem thường được, ta lập tức lau mặt, dõng dạc đáp: “Gả!”
…
Về Ngũ hoàng tử Tín Vương, ta chỉ mới nghe danh chứ chưa từng gặp mặt.
Nghe nói hắn anh dũng thiện chiến, từng trấn thủ biên cương hai năm, đánh cho quân địch phải lùi xa hai mươi dặm, không dám bén mảng đến nửa bước.
Nhưng mùa hè năm nay, sau khi phụng chỉ về kinh, hắn liền đóng cửa không ra ngoài.
Nghe nói là do thân thể không khỏe, đang cần tĩnh dưỡng.
Ta đoán chắc là hắn bị thương khi chiến đấu, nên mới lén lút dưỡng thương trong phủ.
Hôn sự đã nhận lời, hối hận cũng không kịp.
Chưa đầy một tháng, Tín Vương phủ đã rộn ràng mang kiệu hoa đến đón dâu.
Ta được hỷ bà dìu đi, suốt đường cứ mơ mơ màng màng, đến khi tỉnh táo lại thì đã ở trong kiệu hoa rồi.
“Hỷ bà, hỷ bà!”
Ta gọi vọng ra từ trong kiệu: “Tín Vương đâu? Hắn muốn cưới ta, sao không tự mình đến đón?”
Hỷ bà bất đắc dĩ đáp: “Tín Vương điện hạ thân thể bất an, không thể cưỡi ngựa. Đợi đến Tín Vương phủ bái đường, Vương phi sẽ được gặp Điện hạ.”
Đến cả ngựa cũng không cưỡi nổi sao? Bệnh nặng đến thế cơ à?
Ta bĩu môi, không hỏi thêm nữa.
Đến Tín Vương phủ, ta nghe theo tiếng xướng lễ, tay nắm dải lụa đỏ bái đường thành thân.
Tầm mắt ta chỉ một màu đỏ rực, thỉnh thoảng chỉ thoáng thấy một dáng người thanh tú, sắc đỏ thẫm cũng không che lấp được khí chất xuất trần ấy.
Vào đến động phòng, ta giật phắt khăn voan xuống — ngột ngạt c h ế t mất!
Thị nữ hồi môn Thanh Tước vội kêu lên: “Tiểu thư, người đội lại đi ạ, phải đợi Tín Vương đến vén khăn cho người chứ!”
“Hắn là một kẻ bệnh tật, có sức mà vén khăn cho ta sao?”
Ta cứ thế cầm điểm tâm trên bàn lên ăn.
Từ giờ Dần đã phải dậy trang điểm, một ngụm nước cũng chưa uống, sớm đã đói đến mức bụng dán vào lưng rồi.
“Tín Vương sắp đến rồi…” Thanh Tước lo đến sắp khóc.
“Sợ gì chứ? Gả đến đây ta chính là Tín Vương phi, là chủ mẫu, ăn một miếng bánh của hắn thì đã sao?”
Lời vừa dứt, một tiếng cười khẽ trong trẻo đã vọng tới từ ngoài cửa, ngay sau đó, một thân ảnh cao ráo thanh tú đẩy cửa bước vào.
Mắt ta sáng rỡ!
Gương mặt hắn gầy gò, mang một vẻ xanh xao yếu ớt, nhưng đôi mắt lại đen láy, hàng mày sắc lẹm, bộ hỷ phục đỏ thẫm càng tôn lên ngũ quan tinh xảo của hắn, tựa như một pho tượng ngọc quý giá dễ vỡ.
Thanh Tước vội hành lễ: “Điện hạ!”
Ta thì hất cằm: “Ngươi chính là Tín Vương à?”
Hắn gật đầu, giọng nói cũng thật êm tai: “Chúng ta đã thành thân, sau này ta gọi nàng là Vân Vân, được không?”
Ta sững người, tên ta là Hoa Vân Trí, tiểu danh chỉ vài người thân cận mới biết, hắn nghe được từ đâu?
Hắn chậm rãi tiến lại gần, dịu dàng nắm lấy tay ta, nói tiếp: “Tên của bản vương nàng cũng đã biết, gọi thế nào cũng được, gọi ta là phu quân hay Tri Thước đều được.”
Tín Vương họ Tô, tên Tri Thước.
Gọi thẳng tên thì còn được, chứ “phu quân” thì ta gọi không nổi…
Nhưng thấy thái độ hắn hòa nhã, chắc cũng là người dễ chung sống, ta liền cười rạng rỡ, hào sảng vỗ vai hắn: “Vậy sau này ta sẽ gọi chàng là Tri Thước…”
Lời còn chưa dứt, cái vỗ vai của ta vừa giáng xuống, sắc mặt Tô Tri Thước đã trắng bệch, rồi há miệng hộc ra một ngụm m á u tươi!
Ta… c h ế t lặng.
Đêm tân hôn, ta đánh phu quân mình đến hộc m á u ư?
2.
May mà trong Tín Vương phủ có y sư y thuật tuyệt đỉnh, nếu không đêm tân hôn ta đã thành góa phụ rồi.
Sau một hồi cứu chữa, Tô Tri Thước cuối cùng cũng tỉnh lại, nằm trên giường với sắc mặt vẫn còn tái nhợt.
Ta ngồi bên cạnh, lòng vẫn còn sợ hãi.
Cái vỗ vai này suýt nữa đã lấy mạng Tín Vương, nếu truyền đến tai Bệ hạ, không chỉ ta mà cả phụ thân ta cũng sẽ gặp vạ lây.
Ta lại thầm oán thán, thân thể yếu ớt thế này, chẳng lẽ ta không được đánh không được mắng hay sao? Sống như vậy thì còn gì vui nữa?
“Vân Vân…”
Tô Tri Thước yếu ớt gọi ta, một tay run rẩy giơ lên.
Ta lập tức mắt rưng rưng, phối hợp nhào đến nắm lấy tay hắn, thâm tình gọi: “Phu quân!”
Khoảnh khắc đó, vẻ mặt hắn dường như có chút méo mó, nghỉ ngơi một lát mới nói: “Bản vương không sao rồi, các ngươi lui ra cả đi. Chuyện hôm nay, không được hé răng nửa lời ra ngoài.”