Y Nữ Trùng Sinh

Chương 3



Tiểu thư khẽ cười một tiếng, giọng nói dịu dàng: “Không sao. Hương Lăng, ngươi vốn là nha hoàn hồi môn của ta, sau này cũng phải hầu hạ công tử thôi.”

“Ngươi cũng biết, ta bây giờ thân thể bất tiện. Nếu ngươi cũng có ý, hay là tối nay ta nói với công tử để ngươi hầu hạ?”

Nàng tuy hỏi ta, nhưng căn bản không cho ta quyền từ chối.

Ta không nói gì, tiểu thư coi như ta đã ngầm đồng ý, đứng dậy từ giường hỉ, trong sự dìu dắt của Thu Lan từng bước tiến đến trước mặt ta.

Giọng nàng vẫn ngọt ngào dịu dàng, nhưng đôi hài cưới bằng ngọc trắng dưới chân lại đạp mạnh lên mu bàn tay ta.

“Hương Lăng, phúc khí của ngươi còn ở phía sau.”

Tiểu thư lấy cớ muốn để lại ấn tượng tốt cho công tử, cho người lột bộ y phục nha hoàn của ta ra, thay bằng bộ xiêm y mỏng manh của ca kỹ, rồi đuổi ta ra ngoài cổng lớn đợi công tử trở về.

Tiết trời cuối thu, ta run rẩy trong gió lạnh.

Đôi tay ta sưng đỏ, ta ôm chặt lấy mình, chịu đựng những ánh mắt hoặc khinh bỉ hoặc dâm tà của đám hạ nhân, bước ra ngoài cổng lớn.

Rồi xoay người, không một chút do dự mà rời đi.

Thay vì đi vào vết xe đổ, chi bằng liều một phen.

Đệ đệ của công tử, nhị công tử của Quốc công phủ, vẫn chưa thành thân đâu.

Dựa theo ký ức của kiếp trước, ta tìm đến phòng của nhị công tử.

Vốn tưởng sẽ phải tốn chút công sức, không ngờ một sân viện rộng lớn như vậy lại không có lấy một hạ nhân canh cổng, để mặc ta đi thẳng vào phòng ngủ.

Ta trèo lên giường, cuộn mình trong chăn, không ngừng run rẩy.

Trong phòng không đốt lò than, chăn nệm lạnh như băng, lòng ta cũng vậy.

Nhìn khung cửa rộng trong phòng, ngưỡng cửa đã bị dỡ bỏ, tủ sách thấp bé, trong lòng ta đã hiểu rõ.

Nhị công tử ba năm trước bị thích khách làm bị thương, hai chân tàn phế, chỉ có thể di chuyển bằng xe lăn.

Kiếp trước ta không có nhiều tiếp xúc với hắn, chỉ nghe nói hắn là một con hổ mặt cười, vẻ ngoài ôn hòa dễ gần, nhưng thực chất coi mạng người như cỏ rác. Viện của hắn thường xuyên có hạ nhân chết bị khiêng ra, trên người đầy vết tích bị đánh đập ngược đãi.

Trong Quốc công phủ không ai dám đến gần hắn.

Ngay cả công tử, người huynh trưởng khác mẫu cũng phải nhường hắn ba phần.

Nghe nói mẫu thân của nhị công tử là ánh trăng sáng trong lòng Quốc công gia, sinh hạ nhị công tử chưa được bao lâu thì qua đời.

Quốc công gia liền cưng chiều nhi tử này như tròng mắt.

Cho đến một năm trước, Quốc công gia tử trận nơi sa trường, Quốc công phu nhân vì quá đau buồn mà đi theo, chủ tử trong phủ chỉ còn lại hai vị công tử chưa đến tuổi trưởng thành.

Bệ hạ đặc biệt cho phép giữ lại vị trí thế tử Trấn Quốc công, đợi hai vị công tử thành niên rồi mới sắc phong.

Nhưng tất cả mọi người đều biết, nhị công tử không phải con chính thê, không phải trưởng nam lại còn tàn tật, tuyệt đối không thể kế thừa vị trí thế tử. Thế tử Trấn Quốc công, chắc chắn là đại công tử.

Họ nói, nhị công tử được Quốc công gia cưng chiều hai mươi năm, sau này lại phải sống dưới tay huynh trưởng, tâm trạng u uất nên giết người để trút giận.

Nhưng ta biết, hắn chưa bao giờ quan tâm đến vị trí thế tử.

Bởi vì hắn vốn không phải nhi tử của Quốc công gia.

Hắn là con riêng của Bệ hạ được nuôi dưỡng bên ngoài hoàng cung.

Cũng là vị đã đăng cơ kế vị ở kiếp trước.

Nếu có thể được hắn để mắt đến, mạng sống này của ta coi như được bảo toàn.

Còn về những lời đồn đoán thích giết người, ta tuy sợ, nhưng tự nhủ rằng chưa chắc đã đáng tin.

Dù có là thật, chết trong tay hắn, vẫn sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều so với chết trong ổ ăn mày.

Đêm càng lúc càng khuya, sự ồn ào bên phía tiệc rượu dần tắt, xung quanh tĩnh lặng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.