Hôm nay là tiết Sương Giáng, tiểu thư và đại công tử của Trấn Quốc công phủ đại hôn, còn nửa canh giờ nữa là đến giờ bái đường.
Bà mai đã thúc giục hết lần này đến lần khác, nhưng tiểu thư vẫn không chịu lên kiệu.
Không phải là không muốn, mà là không thể.
Bệnh của tiểu thư lại tái phát, hạ thân ngứa ngáy không chịu nổi, mủ dịch chảy ròng ròng.
Nàng nằm trên giường quằn quại như rắn: “Ối, Hương Lăng, ngứa chết ta rồi! Mau lấy thuốc đến đây!”
Đại nha hoàn Thu Lan đứng bên cạnh quạt cho tiểu thư, miệng không ngừng chửi rủa ta: “Con tiện tỳ, còn không mau lên! Làm lỡ giờ lành của tiểu thư, ngươi gánh nổi không!”
Ta mồ hôi nhễ nhại, lọc nước thuốc đã sắc xong, rưới lên băng vệ sinh, vội vàng mang đến bên giường.
Tiểu thư vội vã dạng chân ra, một mùi hôi thối xộc tới, ngay cả mùi hương liệu nồng nặc trong phòng cũng không át được, khiến ta nhất thời không mở nổi mắt.
Ta nín thở buộc băng vệ sinh cho tiểu thư, mùi thuốc nồng đậm được điều chế đặc biệt đã trung hòa mùi hôi, cơn ngứa của tiểu thư cũng nhanh chóng dịu đi.
Thu Lan đỡ tiểu thư dậy, miệng làu bàu khó chịu: “Thuốc thang vẫn uống đều, sao lại cứ nhằm đúng hôm nay mà phát bệnh?
“Nô tỳ thấy chắc chắn là con tiện tỳ kia giở trò, cố tình làm cho hôn lễ của tiểu thư không thuận lợi! Ngày thường đã quen cái thói lẳng lơ, bộ ngực cứ như muốn sóng sánh cả một dòng sông Tô Châu!
“Loại hồ ly tinh như vậy, tiểu thư mang theo bên mình thế nào cũng có ngày chịu thiệt!”
Tiểu thư xua tay, giọng nói nhỏ nhẹ: “Hương Lăng không phải người như vậy.”
Khi hầu hạ tiểu thư rửa mặt, ta quỳ bên cạnh nàng, hai tay giơ chậu đồng lên cao quá đầu.
Chậu nước nặng trĩu đè lên cánh tay ta run rẩy.
Tiểu thư dường như không hay biết, để Thu Lan tỉ mỉ kẻ mày, điểm môi, chải chuốt từng sợi tóc.
Mọi thứ xong xuôi, nàng mới cho ta đứng dậy.
Cánh tay ta đã cứng đờ, chỉ khẽ cử động đã tê dại không chịu nổi.
Tiểu thư đã trở lại vẻ nhã nhặn, mặc lại bộ hỉ phục, trong sự dìu dắt của Thu Lan bước ra ngoài.
Trước khi ra cửa, tiểu thư quay đầu lại nhìn ta từ trên xuống dưới, cười duyên dáng:
“Hương Lăng, phúc khí của ngươi còn ở phía sau.”
Da đầu ta tê dại.
Phúc khí này, ta không dám nhận nữa rồi.
Kiếp trước, tiểu thư cũng mắc bệnh hoa liễu này, không dám cho tân lang biết.
Ngày đại hôn, nàng lấy cớ sức khỏe yếu, đẩy ta đi động phòng với công tử.
Từ đó về sau, ban ngày ta hầu hạ sinh hoạt của tiểu thư, chữa bệnh cho nàng.
Ban đêm hầu hạ công tử ấm giường.
Ta không muốn, nhưng ta không có lựa chọn.
Ta vốn sinh ra trong một gia đình y học, ba đời hành nghề y.
Ta tuy là nữ tử, không được tiếp quản y quán, nhưng lại rất có thiên phú.
Tổ phụ đã phá lệ truyền thụ y thuật cho ta, cho phép ta khám bệnh cho bệnh nhân.
Nhưng đường huynh ta bỏ y theo văn, thi đỗ làm quan, lại không may dính vào vụ án phế thái tử, dẫn đến bị tru di cửu tộc. Nam nhân trong tộc bị chém đầu, nữ nhân đều bị bán đi.
Từ đó, ta từ một y nữ biến thành nha hoàn, từ cứu người biến thành hầu hạ người.
Công tử rất thích thân thể của ta, từ sau khi được sủng hạnh gần như đêm nào cũng ở phòng ta.
Rất nhanh sau đó, ta đã mang thai.
Tiểu thư đối với ta quan tâm chu đáo, chăm sóc hết mực.
Lúc đó ta thực sự nghĩ rằng tiểu thư coi ta như tỷ muội, nên càng ra sức chữa bệnh cho nàng.
Cuối cùng, sau khi ta sinh nhi tử, bệnh của tiểu thư cũng đã khỏi hẳn.