Tôi xuyên sách rồi.
Xuyên vào vai nữ phụ độc ác trong sách.
Năm năm trước, nữ phụ vì một sự cố ngoài ý muốn mà qua đêm hoang đường với nam chính trong sách và có con. Sau khi phát hiện mình mang thai, nữ phụ vốn định phá thai, nhưng vô tình biết được thân thế giàu có của nam chính.
Cứ thế, nữ phụ độc ác quyết định sinh con.
Để đứa trẻ lớn lên, để nó nhận tổ quy tông, còn mình thì đi đòi một khoản tiền nuôi dưỡng khổng lồ.
Trong năm năm này, nữ phụ đối với con mình có thể nói là bỏ mặc.
Không chỉ ăn không no mặc không ấm, mà còn thường xuyên bị đánh mắng.
Có câu nói rất hay, cha mẹ không nhất định yêu con cái, nhưng con cái nhất định yêu cha mẹ.
Mặc dù mẹ đối xử với mình rất tệ, nhưng Thẩm Phát lại chấp nhận mọi thứ, khao khát có được tình yêu của mẹ.
Bước ngoặt của câu chuyện là khi Thẩm Phát học tiểu học, trái tim khao khát được yêu thương của cậu bé cuối cùng đã tan vỡ.
Nữ phụ đi bar chơi, quên cả về nhà.
Thẩm Phát tự nấu ăn ở nhà, bị ngã từ trên ghế xuống, ngất đi.
Sáng hôm sau, đến lớp, giáo viên chủ nhiệm của Thẩm Phát, cũng chính là nữ chính xinh đẹp, lương thiện Cố Điềm phát hiện cậu vắng mặt.
Cô gọi điện cho nữ phụ nhưng không ai bắt máy.
Vì trách nhiệm của một giáo viên chủ nhiệm và cũng vì lo lắng cho Thẩm Phát, cô đã đến tận nhà nữ phụ, rồi bàng hoàng phát hiện Thẩm Phát đang ngất xỉu.
Sau khi Thẩm Phát tỉnh lại trong bệnh viện, cậu bé vẫn còn hy vọng vào nữ phụ, nhưng một cuộc điện thoại của Cố Điềm gọi cho nữ phụ đã khiến cậu bé hoàn toàn tuyệt vọng.
Nữ chính gọi điện báo cho nữ phụ biết con trai cô ta đang ở bệnh viện, nữ phụ chỉ lười biếng đáp lại một câu.
“Có chuyện gì thì tự lo viện phí đi, tôi không có tiền đâu.”
Đúng vậy, chính là tàn nhẫn đến mức đó.
Tất nhiên, kết cục của nữ phụ cũng không tốt đẹp gì.
Từ chuyện đó, Thẩm Phát nảy sinh tình cảm quyến luyến với Cố Điềm dịu dàng và lương thiện, trong lòng đã coi cô là người mẹ thực sự.
Sau này khi nữ phụ đưa Thẩm Phát về bên cạnh nam chính, chính nhờ sự tác hợp nhiều lần của Thẩm Phát mà nữ chính và nam chính cuối cùng mới đến được với nhau.
Còn nữ phụ sau khi biết họ đã trở thành một gia đình hạnh phúc, lại ra gây chuyện.
Kết cục cuối cùng là… bị ném xuống biển cho cá mập ăn.
Nghĩ đến đây, tôi thở dài một hơi.
Nữ phụ độc ác tên là Giang Đường, vì trùng tên với tôi nên tôi nhớ rất rõ cốt truyện của cuốn sách này.
Sợ rằng một ngày nào đó mình xuyên không mà vì không nhớ rõ cốt truyện mà toi mạng.
Nhưng ai mà ngờ được, tôi thật sự xuyên qua rồi.
Tại thời điểm tôi xuyên qua, Thẩm Phát vẫn chưa đi học tiểu học.
Nhưng nữ phụ đã hết tiền, đang định mang Thẩm Phát đến nhà họ Thẩm để nhận tổ quy tông.
Nhưng cuối cùng nữ phụ vẫn không đi, tất nhiên không phải vì lương tâm cắn rứt, mà là vì lúc này Thẩm Phát trông không giống nam chính lắm, cô ta sợ không đòi được tiền, quyết định nuôi thêm một thời gian nữa…
Tỉnh táo lại, tôi nhìn cục bột nhỏ đang ngồi xổm bên chân tôi, mắt khóc đỏ hoe, Thẩm Phát.
Đứa trẻ năm tuổi, hơi gầy.
Vì nữ phụ ít khi đưa cậu bé ra ngoài, nên da cũng rất trắng.
Đôi mắt đen láy như quả nho lúc này đang đẫm nước mắt, long lanh nhìn tôi.
Vẫn là giọng nói của trẻ con, nghe rất đáng thương,
“Mẹ ơi, đừng bỏ con được không ạ?”
“Con sẽ ngoan ngoãn, sẽ không bao giờ làm mẹ giận nữa…”