Xuyên Thư Thức Tỉnh: Nữ Phụ Phản Công

Chương 4



Cú bấm vừa rồi của ta đã dùng mười phần sức lực. Vùng da non mềm mịn chỗ đó bị ta bấm đến đỏ ửng. Trong mắt long lanh ánh lệ, càng khiến bộ dạng của nó thêm đáng thương.

Nhìn mà Hạ Liên mềm lòng không chịu nổi, hắn ôn tồn nhỏ nhẹ: “Nàng vừa rồi quá kích động, vậy mà ngất đi. Tỉnh lại là tốt rồi, nàng ngồi đây nghỉ ngơi cho khỏe, ta lập tức cầu xin phụ thân nàng gả nàng cho ta.”

Nói rồi, hắn chắp tay với phụ thân ta: “Giang bá phụ, con thật lòng thích Tình nhi, có thể gả ái nữ cho con không? Con nhất định sẽ đối xử với nàng ấy thật tốt, không để nàng ấy chịu nửa phần thiệt thòi.”

Ta thấy Giang Nhược Tình lén lườm ta một cái. Nó muốn ngất xỉu để lấp liếm cho qua, không ngờ ta lại bấm cho nó tỉnh, khiến nó không thể không đối mặt với chuyện này.

Giang Nhược Tình cố gượng quỳ xuống: “Phụ thân, đều là lỗi của nữ nhi, đã hại tỷ tỷ từ hôn làm tổn hại thanh danh. Nữ nhi không muốn khiến Giang phủ bị người ta bàn tán.”

Nàng ta làm ra vẻ mặt chực khóc: “Hạ công tử, chuyện này liên quan đến đại sự hôn nhân của tỷ tỷ, Tình nhi không dám tùy hứng. Tình nhi cùng ngài có duyên không phận, tình ý của Hạ công tử đối với ta, chỉ đành kiếp sau báo đáp. Tỷ tỷ đã ái mộ ngài nhiều năm, ngài vẫn nên nói lời xin lỗi, làm hòa với tỷ tỷ, hôn sự của hai người cứ tiến hành như cũ đi.”

[Trời đất, cái lý do này tìm hay thật. Dùng thanh danh của Giang gia để bắt cóc đạo đức nam phụ, nam phụ mà cứ khăng khăng muốn cưới nàng ta, thì phải cân nhắc đến Giang phủ.]

[Tất cả đều mượn danh nghĩa vì muốn tốt cho nữ phụ, lại còn thả thính nam phụ. Lỡ như nam phụ cuối cùng vẫn cưới nữ phụ, thì nữ chính tuyệt đối là ánh trăng sáng trong lòng hắn.]

[Nữ chính ‘trà xanh’ quá ha ha ha, thảo nào sau này nam phụ cứ mãi nhung nhớ, giúp đỡ nàng ta không ít.]

Hạ Liên mặt đầy đau đớn: “Tình nhi, nàng hà tất phải mềm lòng như vậy? Người ta một lòng muốn cưới là nàng mà!”

Hai người này diễn sống sượng như thể ta là người chia rẽ uyên ương vậy.

Cưới ta? Ta còn không thèm gả. Nam nhân thiên hạ cũng chưa chết hết. Ta nhất định phải gả cho Hạ Liên sao?

Ta đang định từ chối, thì tiểu tư ngoài cửa vào báo.

“Gia chủ, Cố tiểu tướng quân mang sính lễ đến cửa, nói là muốn cầu hôn Đại tiểu thư!”

Mẫu thân đứng bật dậy: “Ngươi nói cái gì?”

Tiểu tư lặp lại một lần nữa.

Mẫu thân sớm đã nén giận nãy giờ, lúc này vỗ tay cười lớn: “Tốt, mau mời hắn vào.”

[Nam chính đến thật à? Đừng mà nam chính, cặp đôi trời định của ta cứ thế mà kết thúc buồn rồi sao?]

[Đúng đó đúng đó, kết thúc buồn kiểu này, sau này chẳng phải sẽ là màn theo đuổi thê tử sấp mặt sao?]

[Kia, cái vị cược mười đồng lúc nãy, khi nào trả tiền…]

Cố Thanh Phong. Ta thầm nhẩm lại cái tên này.

Đã lâu không gặp.

Ta và Cố Thanh Phong cũng coi như là chỗ quen biết cũ.

Năm ta mười tuổi, nhà ngoại tổ có mời một vị thánh y phụ khoa đến. Mẫu thân muốn sinh thêm đệ đệ, nhưng không may lúc sinh ta đã làm tổn thương thân thể, nên mãi không mang thai được. Bà liền đưa ta đến nhà ngoại tổ ở dài ngày để điều dưỡng.

Thế là ta quen biết với Cố Thanh Phong nhà bên cạnh.

Ta muốn hái quả mơ trên tường để ăn, nhưng đó là cây mơ nhà hắn mọc vươn sang. Nha hoàn lại đúng lúc ra ngoài mua đồ ăn vặt cho ta mất rồi. Ta đành phải tự mình trèo tường hái mơ.

Khó khăn lắm mới trèo lên được tường, vươn tay hái được hai quả. Tên nhóc đó bỗng hét lớn: “Không được hái!”

Ta bị dọa đến giẫm hụt, ngã cắm đầu vào trong sân nhà Cố gia. May mà buổi sáng vừa mưa xong, đất đai mềm xốp, ngã không đau lắm, chỉ là bộ y phục trên người bị bùn đất làm bẩn hết cả.

Ta đau lòng nhìn chiếc váy, thầm nghĩ tiêu rồi. Vì trộm ăn hai quả mơ mà làm bẩn y phục, nhất định sẽ bị mắng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.