Xuyên Không Thành Nữ Phụ Độc Ác Trong Tiểu Thuyết PO

Chương 4



“Bảo họ đi chết đi.”

Sáng hôm sau, tôi đang say giấc nồng thì bị điện thoại đánh thức. Là Lệ Cảnh Hành gọi. Chà, dạo này các thiếu gia nhà họ Lệ thích chủ động liên lạc với tôi ghê. Trước đây họ xem tôi như không khí.

“Nhan Thấm Tuyết, cô đưa cho Dữu Tử một đống quần lót xấu xí như vậy là có ý đồ gì? Tôi bảo cô ấy mặc quần lọt khe, cô ấy lại bảo tôi đi chết?”

“Lệ Cảnh Hành, nếu anh mặc quần lọt khe đến hầu hạ tiểu thư đây, tôi sẽ cho anh một bất ngờ.”

Bên kia im lặng một lát.

“Thật không?”

Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc. Tôi biết điểm yếu của Lệ Cảnh Hành. Hắn là con út trong nhà, không thể trở thành chủ tịch tập đoàn nên đành phải tự tìm lối đi riêng để làm ăn ngoài. Trước khi tôi đến, Nhan Thấm Tuyết khi tranh sủng với Tống Dữu Ninh ở nhà họ Lệ thường xuyên bị Lệ Bắc Thần và Lệ Hàn Đình sỉ nhục. Chỉ có Lệ Cảnh Hành, với nụ cười nhạt đứng nhìn tất cả, sau đó đưa cho Nhan Thấm Tuyết một tờ khăn giấy để lau nước mắt. Tôi biết ngay hắn có ý đồ khác.

Nửa tiếng sau khi cúp máy, quản gia đến báo: Lệ tam thiếu gia muốn gặp tôi. Tôi tiếp hắn trong phòng ngủ. Hắn mặc một bộ vest thẳng thớm, đeo kính gọng vàng, nhưng dáng đi lại cà lơ phất phơ, ra vẻ một tên cặn bã có học thức.

Mà tôi chỉ chú ý đến thân hình bị chiếc quần tây che khuất của hắn. So với hai người anh, cơ bắp của Lệ Cảnh Hành không lớn bằng, nhưng được cái cân đối. Hắn mà mặc quần lọt khe, có lẽ sẽ có một hương vị khác.

Lệ Cảnh Hành thấy tôi trầm ngâm bèn hỏi: “Đang nghĩ chuyện gì quan trọng thế?”

Tôi nói: “Tôi đang nghĩ, anh có mặc quần lọt khe không?”

Hắn sững người một lát rồi đáp: “E là phải làm cô thất vọng rồi.”

Tôi đúng là thất vọng thật.

Tôi hỏi hắn: “Thế anh đến tìm tôi làm gì?”

“Bàn chuyện làm ăn, hoặc cũng có thể bàn chuyện khác.”

“Chuyện khác?”

“Yêu đương, cô có hứng thú không?”

“Ồ?” Tôi nhướng mày. “Chẳng phải anh yêu Tống Dữu Ninh đến chết đi sống lại sao?”

“Tôi yêu cô ta?” Hắn cười. “Đúng là chuyện cười.”

“Là sao?”

“Từ nhỏ, cha chúng tôi đã yêu cầu ba anh em phải học cách chia sẻ, có thứ gì tốt thì cùng hưởng, không được tranh giành. Tống Dữu Ninh, cô ta là người phụ nữ mà anh cả và anh hai tôi thích, họ cứ nhất quyết chia sẻ cho tôi, tôi chỉ đành chấp nhận. Nếu từ chối, họ sẽ nghĩ tôi không cùng một phe với họ.”

“Vậy anh có yêu Tống Dữu Ninh không?”

Hắn lắc đầu. “Một đứa ngốc nghếch ngọt ngào không có não. Chơi đùa thì được, yêu cô ta? Hơi khó.”

Tôi nói: “Đây là tự anh nói đấy nhé, không phải do nữ phụ độc ác là tôi đây ly gián đâu.”

Đôi mắt đào hoa của Lệ Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào tôi, khẽ nói: “Cô không phải nữ phụ, trong lòng tôi, cô mới là nữ chính.”

Hửm?

Lòng tôi khẽ động. “Anh không lẽ…”

“Đúng vậy, người phụ nữ của tôi, anh thích em. Mỗi lần làm tình với Dữu Tử, anh đều bắt cô ấy ăn mặc như một nữ hoàng hắc ám, như vậy anh có thể tưởng tượng cô ấy là em…”

“Dừng!” Tôi xua tay. “Tôi không thích thể loại văn học thế thân.”

“Làm người phụ nữ của anh, mỗi tháng anh cho em 2 triệu tiền tiêu vặt.”

“Dừng! Tôi không thích thể loại văn học vợ yêu được cưng chiều.”

“Vậy cô muốn thế nào?”

Tôi muốn thế nào ư? Bây giờ đang thịnh hành hình tượng đại nữ chủ.

Tôi nói: “Tôi muốn một tình yêu ngang tài ngang sức.”

Ánh mắt Lệ Cảnh Hành nhìn tôi đã có sự thay đổi. Nụ cười nhạt biến mất.

“Được, anh hứa cho em một tình yêu ngang tài ngang sức.”

Tôi và Lệ Cảnh Hành mỗi người đầu tư năm mươi triệu, mở một công ty đầu tư. Chúng tôi mỗi người chiếm một nửa cổ phần. Công việc kinh doanh rất thuận lợi, đầu tư vào đâu cũng sinh lời, trong vòng một năm đã kiếm được một khoản kha khá.

Tiệc mừng công được tổ chức trên du thuyền, quy tụ các ông lớn trong giới, tôi trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Truyền thông gán cho tôi đủ loại danh hiệu: “Ngôi sao mới nổi của


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.