Xé Nát Kịch Bản Thiên Mệnh

Chương 3



Người xem náo nhiệt xung quanh đã giải tán hết.

Nhân lúc không có ai, người trên kiệu hoa đã đổi thành Tô Linh.

[Sao nữ phụ lại vô lý như vậy, đánh ngất người ta luôn. Nữ chính có bị thương không?]

[Bọn mã phỉ mai phục ở ngay phía trước, nam phụ si tình sao còn chưa đến, Linh Nhi của chàng sắp bị người ta bắt nạt rồi kìa.]

Ta nấp dưới chân tường thành lén lút đi theo.

Quả nhiên, khi kiệu hoa đi qua, phía trước đột nhiên xuất hiện một đám mã phỉ cầm đao.

Chưa kịp để chúng chém người, đám gia nhân khiêng kiệu hoa và của hồi môn đã vội vàng chạy tán loạn.

“Đại ca, thế này lại đỡ tốn sức.”

Tên mã phỉ râu quai nón vung tay: “Mang tân nương cùng với toàn bộ vàng bạc châu báu này đi.”

Ngay lúc những người theo dõi dòng chữ đang sốt ruột đến phát điên, ngoài thành có một đoàn người ngựa phi như bay tới.

[Tốt quá rồi! Nam phụ thứ hai cuối cùng cũng đã đến.]

[Phe của nam phụ thứ hai vốn dĩ phải nửa tháng sau mới đến, nhưng vì hắn ta sớm xảy ra tranh cãi với phụ thân, để chứng tỏ năng lực của mình, hắn ta đã bí mật dẫn theo một đội thân tín đi diệt phỉ.]

[Ta biết ngay mà, nam phụ thứ hai nhất định sẽ không để nữ chính xảy ra chuyện. Đây chính là sự ràng buộc giữa các nhân vật.]

Nhìn những gì dòng chữ nói, ta thầm cười lạnh.

Hai kẻ đó lừa dối ta, sỉ nhục ta, hại ta đến tình cảnh đó.

Hôm nay nếu đổi lại là ta rơi vào tay mã phỉ, e rằng đã vạn kiếp bất phục rồi.

Thiên mệnh chi tử, hành sự quả nhiên bá đạo.

“Các người… là quan sai phải không?”

Ta hấp tấp chạy ra chặn trước ngựa, vẻ mặt lo lắng tột độ.

“Ngươi muốn chết à! Nếu không phải ta kịp thời ghìm ngựa lại, ngươi đã mất mạng dưới vó ngựa rồi!”

Hành động này không phải là vẹn toàn, tim ta cũng đập thình thịch. Nhưng phải làm như vậy mới thể hiện được sự lo lắng của ta dành cho Tô Linh.

Một nữ tử si tình đến ngốc nghếch, cam tâm tình nguyện tác thành cho vị hôn phu của mình với nữ nhân khác, thậm chí không tiếc hủy hoại hôn lễ của mình.

Rõ ràng sự việc đã có chuyển biến khác, nhưng vẫn liều mạng tìm người cứu nữ nhân kia, chỉ vì không muốn thấy người thương đau lòng.

Người như vậy, ai nhìn thấy mà không muốn túm lấy vai lay mạnh một cái xem có phải trong đầu úng nước hay không.

Nhưng dù là thương cho sự bất hạnh, giận cho sự nhu nhược của ả, điều đó cũng khiến tâm tư của hắn thay đổi.

Có sự khác biệt, mới có thể khiến hắn chú ý đến ta.

Hoặc cũng có thể là thói xấu chung của nam nhân thiên hạ, một nữ tử si tình sâu sắc như vậy, nếu người nàng yêu là mình thì sao?

Ta vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực, trong mắt tuy có vẻ rụt rè nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: “Xin lỗi, là ta đã lỗ mãng. Xin hỏi nghĩa sĩ có thể cứu một người được không, nàng ấy đã bị mã phỉ bắt đi rồi.”

“Các vị yên tâm, sau khi thành công ta nhất định sẽ hậu tạ!”

Ánh mắt Cố Trường Phong trở nên nghiêm nghị: “Quả nhiên có mã phỉ làm loạn.”

“Chúng ta lần này đến chính là để diệt phỉ. Ngươi hãy nói rõ người bị bắt là ai, có đặc điểm dung mạo như thế nào.”

“Nàng… nàng là một nữ tử sắp xuất giá, trên đường đi đã bị đám mã phỉ đột nhiên xuất hiện bắt đi.”

Cố Trường Phong nói: “Lại có chuyện như vậy, ngươi yên tâm, bản thế tử sẽ không ngồi yên mặc kệ.”

Hắn cáo từ ta rồi dẫn theo thân tín phía sau vội vã lên núi.

5.

Lý ma ma là người nóng tính: “Tiểu thư, tại sao không nhân cơ hội này trừ khử luôn Tô Linh, lại còn dẫn người đi cứu nàng?”

“Tiểu thư đối xử với nàng không tệ, mà nàng lại làm ra chuyện gian díu bẩn thỉu với tên họ Ký kia. Loại người vong ơn bội nghĩa như vậy, sao có thể để sống trên đời!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.