Ta bệnh thật rồi.
Giống như lời đồn, thuốc thang vô dụng.
Cả ngày mệt mỏi ngủ li bì, không có chút tinh thần nào.
Chắc là thần Vận Mệnh thấy ta không đi theo con đường nữ cường phục quốc mà ngài ấy sắp đặt.
Ngài ấy muốn lấy mạng ta, tiễn ta về hiện đại rồi.
Như vậy cũng tốt.
Tên mập lùn và thỏ con vừa có tiền vừa có thời gian.
Ta cũng không gặp được tình yêu khắc cốt ghi tâm nào, về cũng tốt.
Điện thoại, máy tính, sắp được trở về vòng tay ta rồi.
Ta mê mệt ngủ thiếp đi.
Ta bị đánh thức vì ồn ào.
Bên ngoài trời đã tối, trong sân lại thắp đuốc sáng rực.
Gọi Tiểu Thúy hai tiếng cũng không thấy đáp.
Ta đành khoác áo tự mình xuống giường.
Ta cảm giác mình ngủ quá lâu.
Cả người mơ màng, chân đạp xuống đất như dẫm lên bông.
Đi đến sân trước, Đôn Vương ngồi trên ngựa.
Tất cả mọi người trong sân đều cầm đuốc chuẩn bị rời đi.
Vừa thấy ta, hắn nhảy từ trên ngựa xuống.
“Sao nàng lại ra đây, đã đỡ chút nào chưa?”
Ta lắc lắc cái đầu mơ hồ, cuối cùng cũng nhìn rõ trước mắt.
Tên mập lùn mặt đầy lo lắng, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.
“Ngươi định đi đâu?”
Hắn không trả lời ta, hét lớn vào trong sân sau.
“Người đâu, dìu Vương phi về nghỉ ngơi!”
Kết quả giảm béo mấy tháng rõ rệt.
Hắn tuy chưa gầy đến mức ngọc thụ lâm phong.
Nhưng nói chuyện cũng không còn ồm ồm, ngược lại còn có thêm vài phần uy nghiêm của Vương gia.
Tiểu Thúy từ trong sân chạy ra.
Nó nhìn ta, lại nhìn Đôn Vương, đột nhiên quỳ xuống đất.
“Vương gia, Vương phi thương trắc phi nhất!”
“Ngài không thể giấu người!”
Đôn Vương hét vào mặt Tiểu Thúy: “Câm miệng!”
Ta trở tay tát một bạt tai vào mặt Đôn Vương.
“Tiêu Dật Hiên, ngươi mới câm miệng!”
Ta xoay người về phía Tiểu Thúy.
“Ngươi nói, trắc phi làm sao?”
Tiểu Thúy không kìm được khóc nấc lên.
“Chiều nay trắc phi đến thăm ngài.”
“Nghe thấy ngài nói mớ ‘gà ta’, nàng ấy nói chắc là ngài muốn uống canh gà ta.”
“Nên nàng ấy dẫn nha hoàn đến trang tử ở quê của chúng ta bắt gà, đến giờ vẫn chưa về!”
“Vương gia thấy trời tối sai người đi tìm, chỉ tìm thấy… tìm thấy…”
“Tìm thấy cái gì?”
Tiểu Thúy run rẩy.
“Tìm thấy gia bộc của Thái tử điện hạ.”
“Hắn nói xe của trắc phi bị hỏng, hắn mời trắc phi đến biệt trang nghỉ ngơi.”
“Ngày mai… ngày mai sẽ đưa về.”
Tim ta đập mạnh một hồi.
Ta thở dốc như bị ngạt thở.
Không khí hít vào mũi như thuốc độc kịch tính, ăn mòn nội tạng của ta, khiến ta đau đớn không chịu nổi.
Trong nháy mắt, ta như được tháo bỏ xiềng xích.
Cảm giác choáng váng biến mất.
Sức lực lại quay về cơ thể.
Ta giật lấy con ngựa bên cạnh Đôn Vương, một bước nhảy lên.
“Giá!”
Ta thúc ngựa phi nhanh.
Ta cầu xin thần Vận Mệnh.
Ta bằng lòng đi theo kịch bản ngài ấy sắp đặt.
Ta bằng lòng làm công chúa mất nước báo thù.
Ta nghe lời ngài ấy hết, chỉ cầu ngài ấy đừng đụng đến thỏ con của ta.
Ta và Đôn Vương phi như bay.
Lúc đến biệt viện thì Thái tử đã đi rồi.
Chỉ có quản gia chặn ở cửa.
Ta nhảy xuống ngựa, đi đến trước mặt lão ta.
“Người đâu?”
Quản gia cười cười đứng ở cửa.
“Trắc phi đã thuê xe khác về kinh rồi, không…”
Lão ta còn chưa nói hết, ta đã một cước đạp ngã lão.
Gia đinh theo sau bắt giữ lão ta.
Ta và Đôn Vương tìm từng phòng một.
Cuối cùng tìm thấy nàng ta ở phòng trong của gian nhà chính.
Quần áo nàng ta bị xé nát tươm.
Tóc đen rối bời phủ trên bờ vai trắng như tuyết.
Một cánh tay gãy gập thành tư thế kỳ dị.
Cổ mềm oặt nghẹo sang một bên.
Máu đỏ sậm men theo mặt chăn gấm lụa sang trọng nhỏ từng giọt xuống chiếc ghế đôn bên giường.
Màu đỏ chói mắt trên rèm sa mỏng xâm chiếm đôi mắt ta.
Đôn Vương từ sau lưng ta đi tới.
Hắn loạng choạng chạy đến bên giường.
Đưa tay cẩn thận thăm dò hơi thở, sau đó phát ra tiếng gào thét như dã thú phát điên.
Thỏ con của ta, chết rồi.
Nàng chưa bao giờ hãm hại bất kỳ ai.
Nàng biết ta không yêu Đôn Vương, sợ ta già không có con, không ai hầu hạ.
Nên nàng một lòng muốn sinh nhi tử cho ta nương tựa.
Chỉ vì ta khen canh ngon, nàng liền mỗi ngày dậy sớm tự tay hầm canh cho ta.
Nàng nói nàng là con cả trong nhà, nên bị phụ mẫu bán vào cung đổi lấy tiền.
Nàng nói nàng nằm mơ cũng muốn có một người tỷ tỷ, một người tỷ tỷ giống như ta.
Nhưng ta lại không bảo vệ tốt cho nàng.
Ta sờ thân thể còn chưa lạnh hẳn của nàng.
Không biết nên chạm vào đâu.
Nàng toàn thân đầy vết thương.
Phải bế nàng về thế nào mới không làm nàng đau?
Ta không biết mình về Vương phủ bằng cách nào.
Khi tỉnh lại đã nằm trên giường.
Ta cứ tưởng đây là một giấc mơ.
Nhưng khi ta thấy trong phủ đâu đâu cũng treo rèm lụa trắng, ta biết đây không phải mơ.
Đi vào linh đường, không thấy Tiêu Dật Hiên.
Chỉ có mấy nha hoàn đang đốt giấy tiền.
Thỏ con của ta đã được thu dọn tươm tất, sạch sẽ nằm trong quan tài.
Đạo sĩ làm pháp sự nói thai chết trong bụng không may mắn.
Nên đã lấy đứa bé ra, đặt vào một cái quan tài nhỏ khác để bên cạnh nàng.
Nha hoàn thân cận của nàng nói với ta, là một bé trai.
Nàng mặc bộ đồ màu vàng nhạt yêu thích nhất.
Là bộ ta mua cho nàng sau khi lừa được món tiền đầu tiên của Thành Vương.
Cây trâm cài trên đầu nàng, cũng là ta vớt từ dưới hồ lên.
Khuôn mặt nhỏ của nàng mất đi vẻ óng ả như ngọc trai.
Vì mất máu quá nhiều mà trở nên trắng bệch.
Ta cắt một lọn tóc của mình đặt vào tay nàng.
“Thỏ con, nắm lấy tóc của tỷ tỷ.”
“Kiếp sau nhất định phải tìm thấy tỷ tỷ!”
Ta đi tìm Đôn Vương.
Trong phòng không hề có mùi rượu và người nam nhân say như chết như ta tưởng tượng.
Hắn chỉ yên lặng ngồi ở chỗ Lâm Sơ Tuyết hay ngồi trang điểm, cứ ngồi yên như vậy.
“Tiêu Dật Hiên, Sơ Tuyết không thể chết không rõ ràng như vậy!”
Đôn Vương quay đầu, thấy là ta.
Hắn như du hồn lướt qua ta đóng cửa lại.
“Sáng nay phụ hoàng cử thái giám tâm phúc của ông ta đến.”
“Bảo ta Sơ Tuyết bị thương trên đường, gặp Thái tử.”
“Thái tử đưa nàng ấy đến biệt viện chữa trị, nhưng Sơ Tuyết khó sinh, nên mẫu tử đều mất.”
“Bảo ta đừng vì quá đau buồn mà làm chuyện quá khích.”
“Bảo ta nén bi thương.”
Ta giận sôi máu.
“Vốn dĩ không phải như thế!!”
Đôn Vương nắm lấy hai vai ta giữ ta lại.
“Ông ta là Thiên tử, là Hoàng thượng!”
“Ông ta thấy là như vậy, thì chỉ có thể là như vậy!”
Ta hất tay hắn ra.
“Vậy Sơ Tuyết chết vô ích à!”
“Nhi tử ta chết vô ích à!”
Đôn Vương bình tĩnh hơn ta tưởng.
Hắn móc từ trong túi ra một gói thuốc bột.
“Nhụy hoa này có độc cực mạnh.”
“Tiệc nhà tháng sau, ta sẽ rắc nó vào rượu của Thái tử.”
Nói xong hắn lại chỉ vào cái rương trên bàn.
“Ngày mai ta sẽ tuyên bố nàng bạo bệnh qua đời.”
“Nàng cầm tiền đi đi.”
Ta nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của hắn.
Không kìm được nữa quỳ xuống đất khóc nức nở.
Người ta nói hình tam giác là hình ổn định nhất.
Cái nhà ba người của bọn ta tan nát hoàn toàn rồi.
Ta mất thỏ con đáng yêu.
Ta cũng mất luôn tên mập lùn hiền lành lương thiện.
Sau khi khóc đã, đầu óc dần tỉnh táo.
Đây là kịch bản Vận Mệnh sắp đặt cho ta.
Ta vốn muốn chống đối, nhưng bây giờ ta lại nóng lòng muốn chấp nhận nó!
Ta lau khô nước mắt, vẻ mặt nghiêm túc.
“Tiêu Dật Hiên, có dám cùng ta làm một vố lớn không!”
Trắc phi Đôn Vương phủ khó sinh qua đời.
Vương phi cũng bệnh nặng, nghe nói cũng chỉ còn mấy ngày nữa thôi.
Còn có người thấy ban đêm Đôn Vương phủ người người qua lại.
Nhưng ban ngày vẫn là cái sân trống huơ trống hoác.
Dần dần, tin đồn Đôn Vương phủ là nơi không may mắn, còn có ma, lan truyền khắp nơi.
Không ai đến vườn hoa mua hoa nữa.
Đôn Vương cũng đóng cửa hoa viên.
Đôn Vương vốn là Hoàng tử không được sủng, lại ở trong xó núi.
Chuyện của hắn còn không thú vị bằng vũ cơ mới đến kinh thành.
Nghe nói Tây Vực có một vũ cơ mới đến.
Eo thon một vòng tay ôm, nhan sắc ngay cả hoa khôi cũng kém ba phần.
Ta nhẹ nhàng uốn éo, bưng một bình rượu nho rót vào ly dạ quang trên bàn.
“Đại nhân, mời cạn ly này!”
Người trước mặt bị sắc đẹp của ta làm cho lóa mắt.
Hắn cam tâm tình nguyện uống cạn ly rượu.
Lại không hề để ý con bọ nhỏ màu như rượu nho dưới đáy ly.
Đúng, ta chính là vũ cơ Tây Vực trong miệng bọn họ.
Nói chuyện với Đôn Vương xong, tối hôm đó ta liền đến tửu lầu tìm ông lão kia.
Ông ta tự xưng là Vương Lục, là Thái phó của Thái tử tiền triều.
“Vương lão, ngài có muốn phục quốc không?”
Nửa năm trôi qua, ông ta đã thông suốt rồi.
“Công chúa đã chết, huyết mạch Đại Chu đã đứt, không thể phục quốc được nữa.”
“Vương lão, ngài có hận không?”
Ta nghe thấy tiếng xương khớp ông ta siết lại kêu rắc rắc.
“Sao có thể không hận!”
“Tốt!”
Ta chờ chính là câu này của ông ta.
“Vương lão, ta cũng hận.”
“Ta muốn báo thù!”
Trong mắt ông ta dường như bùng lên ngọn lửa hy vọng.
“Ngươi muốn làm thế nào?”
“Ta muốn lật đổ cái triều đại nhà họ Tiêu này.”
“Ta muốn bọn họ thua cả chó, tận mắt nhìn quyền lực tối cao của mình biến thành trò cười.”
Ông trời đã chọn ta làm nữ chính này, thì nhất định sẽ cho ta sự ưu ái đặc biệt.
Vương lão giỏi dùng cổ.
Ông ta đưa cho ta một loại Mẫu Tử Cổ.
Người trúng Tử Cổ sẽ có tính mạng liên kết với người mang Mẫu Cổ.
Bị thương giống hệt, đau đớn giống hệt.
Chỉ là Tử Cổ này phải do người mang Mẫu Cổ tự tay gieo xuống, nếu không Tử Cổ tất chết.
Ta không chút do dự nuốt Mẫu Cổ vào.
Cảm nhận cơn đau khi cổ trùng di chuyển khắp tứ chi bách hài.
Ta không hề sợ.
Vì ta biết, lúc thỏ con chết chắc chắn còn đau hơn ta gấp ngàn vạn lần!
Trán nàng sưng đỏ, hai đầu gối trầy xước.
Nhất định là đã quỳ xuống dập đầu lạy Thái tử, cầu xin Thái tử tha cho nàng.
Nàng tuyệt vọng, sợ hãi.
Nàng chịu đựng đau đớn, cảm nhận đứa con giãy giụa kịch liệt trong bụng.
Trong kẽ móng tay nàng có máu thịt.
Chắc là nàng đã cào bị thương Thái tử, nên mới bị bẻ gãy tay.
Trong miệng nàng có máu.
Chắc là đã cắn bị thương Thái tử, nên mới bị bóp gãy cổ.
Một người nhát gan như vậy, lần đầu tiên phản kháng, là vì muốn sống sót.
Không hiểu sao, ta nhớ đến màu đỏ chói mắt hôm đó.
Và rồi trong mắt ta, cả thế giới biến thành màu đỏ.
Ta chịu đựng qua cơn đau của cổ trùng.
Nghe thấy Vương lão hét lên bên cạnh:
“Mắt ngươi sao lại biến thành màu đỏ?”
“Cái này, Tử Cổ sao cũng biến đỏ rồi?”
“Oán hận của ngươi lại mãnh liệt đến thế, khiến cổ trùng xảy ra dị biến!”
Ta cười khanh khách, cười đến mức da đầu tê dại.
Ta là nữ cường báo thù được thần Vận Mệnh chọn.
Chắc chắn phải đặc biệt một chút mới thể hiện được địa vị.
Từ đó, ta hóa thân thành vũ cơ, bắt đầu tiếp cận các trọng thần triều đình.
Ta lân la khắp các loại yến tiệc, dỗ dành bọn họ uống ly rượu ngon trong tay ta.
Phàm là người đã uống rượu của ta, mắt trái đều sẽ lưu lại một vệt máu đỏ.
Năm mới bắt đầu, ta và Đôn Vương lại không thể có một khởi đầu mới.
Thời gian của bọn ta, vĩnh viễn dừng lại ở ngày Lâm Sơ Tuyết chết.
Nàng được chôn cất trong hoa viên Đôn Vương phủ.
Nơi mà ba người bọn ta từng thích ở nhất.
Ta và thỏ con thường hóng mát trong đình bát giác, nhìn Đôn Vương nhảy cóc.
Có lúc ta ngủ trên ghế mây, nàng quạt gió đuổi muỗi cho ta.
Hoặc là thị nữ đấm chân cho ta, ta nhìn Đôn Vương đẩy Lâm Sơ Tuyết đánh đu.
Đêm đó, bọn ta ngồi trong hoa viên, ngay bên cạnh mộ nàng nói chuyện.
“Tiêu Dật Hiên, ngươi có vui không?”
“Ngày mai chúng ta sẽ báo thù cho Sơ Tuyết rồi!”
Đôn Vương nhìn vầng trăng trên trời, hồi lâu không nói.
Lại là cung yến hàng năm của hoàng gia.
Bệnh của Đôn Vương phi khỏi hẳn, cùng Đôn Vương đi tham dự tiệc nhà.
Ta từ đường Chu Tước đi thẳng vào hoàng cung, gây ra mấy trận náo loạn không nhỏ.
Không che mặt, không che giấu.
Ta mang theo đôi mắt đỏ đặc trưng, ngang nhiên nói cho tất cả triều thần tham gia yến tiệc biết.
Đôn Vương phi chính là vũ cơ Tây Vực từng làm mưa làm gió kinh thành.
Mọi người đến đủ cả.
Yến tiệc bắt đầu, nhạc công tấu nhạc.
Tất cả đều phù hợp với không khí náo nhiệt của năm mới.
Mọi người tâm tư khác nhau, đều đang lén lút bàn tán về ta.
Ta muốn lật đổ triều đại này, phải khiến đám quan viên này bị ta lợi dụng.
Những người này đã lăn lộn trên quan trường nửa đời người.
Rốt cuộc ta phải dùng cái gì để mua chuộc bọn họ, mới có thể khiến bọn họ nghe lời ta?
Tiền, quyền đều không thể khống chế bọn họ.
Chỉ có nắm giữ mạng của bọn họ, mới có thể khiến bọn họ nghe lời.
Nhìn mắt trái ai nấy đều có một vệt đỏ, lòng ta vô cùng sảng khoái.
Một khúc ca múa kết thúc, ta và Đôn Vương cùng nhau đi ra giữa điện.
Ta hành lễ vạn phúc.
Dáng vẻ yêu kiều, mắt liếc đưa tình.
Làm vũ cơ Tây Vực quen rồi, ta không làm Đôn Vương phi được nữa.
“Phụ hoàng, con mới học được một trò ảo thuật, muốn biểu diễn một chút.”
Hoàng đế không ưa Đôn Vương, dĩ nhiên cũng không thích ta.
“Biểu diễn đi!”
Một câu qua loa mất kiên nhẫn.
Ta bắt đầu màn biểu diễn của mình.
Ta đi một vòng quanh điện, cố ý đi đến trước mặt những người có vệt đỏ trong mắt lượn một vòng.
Ta sợ bọn họ không nhận ra ta.
Mỗi người nhìn thấy ta, đều không còn vẻ tình ý triền miên như ở chốn vui chơi nữa.
Bọn họ mặt mày xám ngoét, như thể nhìn thấy ma.
Ta đứng giữa điện, nhìn quanh bốn phía.
“Vừa rồi ta đi một vòng, đã hạ cổ trùng lên người các vị đại nhân rồi.”
“Các vị đại nhân có tin không?”
Mọi người cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn ta.
“Bây giờ ta sẽ biểu diễn cho mọi người xem một trò.”
“Ta bị thương, các ngươi cũng bị thương.”
Ta rút một con dao găm từ trong ngực ra, xòe lòng bàn tay, hung hăng cứa một nhát.
Trong nháy mắt, vô số tiếng kinh ngạc vang lên.
“Yêu nữ, ngươi dùng yêu thuật gì?”
“Ngày thường không đứng đắn thì thôi, Thánh thượng ở đây, ngươi còn dám càn rỡ như vậy!”
Ta không thèm để ý đến bọn họ.
Ta tránh chỗ hiểm, đâm mạnh một dao vào bụng mình.
Cảnh tượng lập tức đại loạn.
Trong phút chốc đại điện tràn ngập mùi máu tanh.
Máu tươi vương vãi khắp điện.
Tiếng la hét thảm thiết không ngừng.
Có người hét truyền thái y.
Có mấy vị đại nhân sức khỏe không tốt tắt thở ngay tại chỗ.
Ta rút dao găm ra, chĩa vào cổ.
“Mọi người nói trò ảo thuật của ta có hay không!”
Trong điện như địa ngục.
Có người bỏ chạy, có người gào thét, căn bản không ai thèm để ý đến ta.
Ta lại dùng hết sức hét lớn:
“Trò ảo thuật của ta có hay không!”
Sau đó tay dùng sức.
Một vệt máu xuất hiện trên cổ mọi người.
Không ai dám lơ ta nữa.
Mọi người đồng thanh hô: “Hay, hay! Cầu xin ngươi đừng tiếp tục nữa!”
Ta nhìn đám người nghe lời đang bò rạp dưới chân mình, hài lòng gật đầu.
Trên mặt vẫn mang nụ cười cung kính, ta quay sang Hoàng đế.
“Bây giờ con muốn biểu diễn cho ngài xem một trò ảo thuật.”
“Văn võ bá quan cả triều đều nghe lời con, không ai nghe lời ngài, ngài tin không!”
“Yêu phụ!”
Hoàng đế tức giận, cầm chén rượu trên bàn ném về phía ta.
Ta không né không tránh.
Chén rượu vỡ tan trên trán ta, rạch nát trán và mặt ta.
Trên mặt mọi người cũng xuất hiện vết thương y hệt, lại gây ra một trận gào khóc.
Ta cười ngông cuồng, nhìn vẻ sợ hãi hiện lên trên mặt vị đế vương trên ngai.
Ta tiếp tục ra lệnh: “Người đâu!”
“Trói hết Thái tử, Túc Vương, Thành Vương, Thụy Vương lại cho ta!”
Lần này họ nghe lời hơn nhiều.
Những người chưa chết còn cử động được liền ùa lên, trói mấy người bọn họ lại.
Đôn Vương đi đến bên cạnh Thái tử.
Sắc mặt hắn không giấu được vẻ bi thương.
“Sơ Tuyết chết như thế nào?”
Thái tử mặt đầy vẻ trào phúng, hừ lạnh một tiếng rồi im bặt.
Đôn Vương tóm lấy cánh tay Thái tử.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng, cánh tay đó bị bẻ gãy.
“Như vậy ngươi nhớ ra chưa?”
Thái tử thân vàng lá ngọc, chưa bao giờ bị thương.
Cơn đau thế này đủ để ý chí hắn sụp đổ.
“Hai ngươi vì một tiện tỳ từng ở trong cung mà muốn tạo phản à?”
“Ta chịu lâm hạnh nàng ta, là mưa móc ân trời.”
“Nàng ta không những không cảm kích, còn dám cắn ta!”
“Loại tiện tỳ này, bóp chết nàng ta là còn nhẹ…!”
Đôn Vương bóp cổ Thái tử.
Lực trên tay càng ngày càng siết chặt.
Hắn không thèm để ý đến tiếng chửi rủa của Hoàng đế, cứ thế bóp chết Thái tử.
Ta lao đến bên cạnh hắn.
“Sao ngươi có thể bóp chết hắn nhẹ nhàng như vậy!”
“Ta muốn hành hạ hắn, muốn hắn sống không bằng chết, để hắn cũng nếm thử nỗi đau của Sơ Tuyết!”
Đôn Vương vỗ nhẹ vai ta, như muốn xoa dịu cảm xúc kích động của ta.
“Tuyết Vy, Thái tử đã chết rồi, thù của Sơ Tuyết cũng coi như đã báo.”
“Những người khác cứ cho họ một cái chết sảng khoái đi.”
Ta gạt tay hắn ra.
“Như vậy còn lâu mới đủ!”
“Ngươi tưởng người giết Sơ Tuyết chỉ có Thái tử à?”
“Không phải, mỗi một người ở đây đều là hung thủ!”
Ta đá Thành Vương một cái.
“Hắn thèm muốn sắc đẹp của Sơ Tuyết, chọc cho Thành Vương phi ghen tuông, năm lần bảy lượt hành hạ Sơ Tuyết.”
“Đứa con đầu tiên của các ngươi chính là bị hắn hãm hại mất!”
Ta lại đá Túc Vương.
“Hắn là huynh trưởng ruột của ngươi.”
“Không nghĩ đến việc che chở ngươi, ngược lại còn tin lời đồn nhảm nghĩ ngươi là con của ngự trù.”
“Hắn thấy có người đệ đệ như ngươi là sỉ nhục!”
“Nên hắn dẫn đầu bắt nạt ngươi!”
Ta lại đi qua đá một cái vào vị Hoàng đế cao cao tại thượng.
“Ông ta biết là Thái tử giết Sơ Tuyết.”
“Nhưng ông ta không nể tình phụ tử với ngươi, một lòng che chở cho Thái tử yêu quý của ông ta!”
“Sau đó còn đến uy hiếp ngươi, muốn bịt miệng ngươi.”
Ta kể lể tội ác của bọn họ.
Càng nói, ánh mắt Đôn Vương càng âm u lạnh lẽo.
Hoàng đế nghe Đôn Vương nói cho bọn họ một cái chết sảng khoái, cuối cùng cũng sợ.
“Dật Hiên, ngươi tha cho phụ hoàng, phụ hoàng phong ngươi làm Thái tử được không?”
“Đợi ta trăm tuổi về già, thiên hạ này là của ngươi!”
Ta cười lạnh.
“Vậy bây giờ Đôn Vương là Thái tử rồi?”
Hoàng đế gật đầu liên tục: “Đúng đúng, hắn là Thái tử rồi, mau thả ta ra.”
Ta phá lên cười.
“Đúng rồi, Đôn Vương là Thái tử.”
“Phụ thân của Thái tử là Hoàng đế.”
“Các ngươi không phải đều cười nhạo Đôn Vương là con của ngự trù sao?”
“Người đâu, đến Ngự Thiện Phòng mời Hoàng đế qua đây.”
Mọi người đều nghe qua lời đồn Đôn Vương là con của Lý ngự trù.
Mấy người đi ra ngoài, lát sau đã mời Lý ngự trù đến đại điện.
Lý ngự trù bụng phệ, khuôn mặt bóng nhẫy.
Thật sự có vài phần giống Đôn Vương lúc chưa giảm béo.
Ta tháo long quan của Hoàng đế xuống, đội lên đầu Lý ngự trù.
“Đi đi, từ nay về sau ông là Hoàng đế!”
Ta vừa dứt lời, hành vi hoang đường khiến cả điện xôn xao.
“Yêu nữ, ngươi họa loạn triều cương, sẽ không được chết tử tế!”
“Ngươi làm vậy sẽ bị trời phạt đó!”
Ta không giận mà còn cười.
Ta chính là vì không muốn lật đổ triều đại nên mới bị trời phạt mất đi thỏ con.
Ta có nên nói cho bọn họ biết, cảnh tượng bây giờ, tất cả đều là Vận Mệnh sắp đặt không.
Còn về không được chết tử tế.
“Được thôi, ta chết ngay đây.”
Ta giơ dao găm lên, lại đâm vào bụng mình.
Mắt thấy lại có mấy đại thần ngã xuống.
Mọi người lại quỳ lạy van xin.
Chắc là lần này đâm hơi mạnh, máu chảy hơi nhanh.
Ta thấy lạnh quá.
Cơ thể không tự chủ mà run lên.
Sức lực mất đi từng chút một.
Ta không thể đứng vững được nữa, ngã xuống đất.
Đôn Vương lao đến đỡ ta dậy.
Lau máu không ngừng trào ra từ miệng ta.
Hắn bịt lấy vết thương, như thể làm vậy là có thể cầm máu.
“Tuyết Vy, nàng đừng như vậy.”
“Ta mất Sơ Tuyết rồi, không thể mất thêm nàng nữa.”
Ta như lần đầu tiên nhìn kỹ Đôn Vương.
Sau khi hắn gầy đi, khuôn mặt thanh tú, giống hệt mấy vị Hoàng tử khác.
Ngọc thụ lâm phong.
Ta không thể trách hắn yếu đuối.
Tuổi của hắn nếu ở hiện đại, cũng chỉ là một cậu nhóc vừa lên đại học.
Ta dùng chút sức lực cuối cùng, vỗ vỗ vai hắn.
“Huynh đệ tốt, sau này, đừng để người khác bắt nạt nữa.”
Người trước mắt dần mờ đi.
Thế giới của ta chìm vào bóng tối.
Ánh sáng chói mắt trước mắt khiến ta khó chịu.
Ta không thể không đưa tay lên che.
Ta cố gắng mở mắt ra, đập vào mắt toàn một màu trắng.
Ta hình như… đang ở bệnh viện.
Ta không phải xuyên không về cổ đại sao?
Lẽ nào chỉ là một giấc mơ của ta?
Ta đang hồi tưởng, bác sĩ đi thăm phòng đẩy cửa bước vào.
“Cô tỉnh rồi. Cảm thấy thế nào?”
Ta vừa cử động, bụng dưới truyền đến từng cơn đau nhói.
“Bác sĩ, tôi bị sao vậy?”
“Cô được phát hiện ngất ở ven đường.”
“Lòng bàn tay bị rách nghiêm trọng, bụng có hai vết đâm xuyên thấu.”
“Chắc là bị tấn công.”
“Bên này đã báo cảnh sát rồi.”
“Cô có ấn tượng là ai tấn công cô không?”
Vết rách?
Vết đâm xuyên thấu?
Nước mắt ta trào ra.
Làm gì có ai tấn công ta.
Tất cả đều là tự ta làm.
Ta lắc đầu.
Bác sĩ thấy ta không muốn nói, kiểm tra sơ qua rồi rời đi.
Ngoài cửa sổ lá đã ngả vàng.
Đúng là mùa ta chết.
Ta không mơ, tất cả những điều này đều là thật.
Ta về rồi.
Nhưng thỏ con và tên mập lùn của ta lại không bao giờ còn nữa.
“Xin chào, đây có phải phòng bệnh của Tống Tuyết Vy không ạ?”
Giọng nói ngọt ngào mềm mại vang lên.
Hốc mắt ta cay xè.
Ta men theo giọng nói nhìn ra.
Một cô bé tóc mái bằng thò nửa người vào từ cửa nhìn ta.
Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của cô bé trắng nõn óng ả như ngọc trai.
Đôi mắt ngấn nước, sáng long lanh.
Cả người như một con thỏ con rụt rè khiến người ta yêu mến.
Ta kích động ngồi bật dậy, nhưng lại động đến vết thương ở bụng.
Đau đến mức ta ngã vật xuống đất.
Cô bé hét lên một tiếng chạy tới.
“Chị ơi, chị không sao chứ!”
Hỏi xong cô bé gọi ra cửa:
“Tiêu Dật Hiên, mau vào đây giúp!”
Cô bé vừa dứt lời, một tên mập tròn vo từ ngoài cửa bước vào.
Hai người đỡ ta về giường.
Nhất thời ta nước mắt như mưa, kích động đến mức không nói nên lời.
“Chị ơi. Đau lắm ạ? Em đi gọi bác sĩ cho chị.”
Ta vội nắm lấy tay cô bé.
Lần nữa cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại của em ấy.
“Em vừa gọi tôi là gì?”
Cô bé ngẩn ra.
Rồi có chút ngại ngùng.
“Chị hôn mê bất tỉnh.”
“Cảnh sát dựa vào thân phận của chị phát hiện bố mẹ chị đã không còn.”
“Họ tra cứu người thân của chị rồi liên lạc với em.”
“Em là em họ xa của chị.”
“Em tên là Lâm Sơ Tuyết.”
“Còn đây là bạn trai em.”
“Anh ấy tên là Tiêu Dật Hiên.”
Ta nắm chặt tay Lâm Sơ Tuyết.
Tham lam ngắm nhìn đôi mày, ánh mắt quen thuộc không thể quen thuộc hơn.
Mãi đến khi Tiêu Dật Hiên không chịu nổi nữa. Mặt đen sầm lại kéo hai chúng ta ra.
Nụ cười nở rộ trên môi ta.
Tốt quá rồi.
Mối quan hệ tay ba vững chắc nhất đã trở lại.
Câu chuyện của chúng ta vẫn có thể tiếp tục.
(Hết)