Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy rằng: đàn ông thì phải chọn người ít nói, biết làm việc.
Vì thế, ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã để mắt đến vị thủ trưởng quân khu lạnh lùng kia.
Phó Vân Trầm quả thực rất “giỏi giang”, chỉ trong một đêm có thể dùng hết ba hộp bao cao su, tư thế thì chưa bao giờ trùng lặp, mỗi lần đều có thể chạm đến tận cùng.
Nhưng anh ta chưa từng bắt máy khi tôi gọi, cũng chưa từng trả lời tin nhắn tôi gửi.
Kết hôn năm năm, có lần tôi nửa đêm sốt cao, gửi 99 tin nhắn, mãi mãi cũng chỉ là “đã xem không hồi đáp”.
Lúc bạo loạn nổ ra trên đường phố, tôi trúng ba phát đạn liên tiếp, gọi cho anh ta, điện thoại vẫn chỉ là chuông đổ mà không ai nghe.
Cuối cùng, vì không có người giám hộ ký tên, tôi đã mất con.
Vừa rời khỏi bàn mổ, tôi xách theo búa, xông thẳng vào phòng chỉ huy của Phó Vân Trầm, đập tan nát chiếc điện thoại của anh ta.
“Đã không thèm nhìn, không bắt máy, còn giữ nó làm gì?!”
Phó Vân Trầm bình thản đứng bên, để mặc tôi phát điên.
Cho đến khi chiếc điện thoại vỡ vụn vang lên âm báo tin nhắn đặc biệt đã cài đặt trước, sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi, không nói không rằng liền lao ra ngoài.
Tôi theo sau anh ta đến một khu chung cư cao cấp.
Một người phụ nữ đang ôm bụng bầu, bước ra từ tòa nhà.
Phó Vân Trầm lập tức tiến lên, cẩn thận đỡ lấy cô ta: “Đừng sợ, con nhất định sẽ không sao.”
Khoảnh khắc ấy, tim tôi chết lặng.
Ngay sau đó, tôi làm ba việc.
Bình luận