Ta cứu Thái tử Tiêu Thận từ trong biển lửa.
Hắn yêu chiều ta hết mực, thề non hẹn biển sẽ phong ta làm Hoàng hậu.
Nhưng rồi hắn lại mang về một nữ nhân khác.
Hứa ban cho nàng ta phượng quan hà phi, trao nàng ta nghi lễ của bậc mẫu nghi thiên hạ.
Ngày đại điển sắc phong, tân Hoàng hậu gối đầu lên đùi Tiêu Thận, chán ghét chỉ vào vết sẹo bỏng trên mặt ta.
“Xấu xí ghê t ở m quá, Hoàng thượng.”
“Hay là ban cho Mạnh Tiệp dư hình phạt lột da đi?”
Tiêu Thận cưng chiều ngầm chấp thuận.
Nhiệm vụ công lược thất bại.
Thế giới sụp đổ rồi khởi động lại.
Hệ thống hỏi: “Có muốn chọn lại Tiêu Thận làm đối tượng công lược không?”
Ta cười khẩy: “Hắn không xứng!”
Lần này, ta nghênh đón ngọn lửa hung tàn, lao về phía kẻ t ử địch lớn nhất sau này của Tiêu Thận.
Vị con tin của nước địch, Tạ Sơ Tễ, kẻ được đồn đại là không sống qua tuổi hai mươi!
Bình luận