Ta từ chối thành hôn cùng Ma Tôn.
Hắn liền ném ta vào Vạn Xà Quật mặc ta tự sinh tự d i ệ t.
Khi mọi ý niệm đã hóa tro tàn, ta bỗng nghe được tiếng lòng của lũ rắn:
[Hu hu… ta thật sự không biết dọa người mà…]
[Ta càng không muốn bị làm thành canh rắn…]
[Ai cứu ta với hu hu…]
[Á! Ai bảo nữ chủ nhân đừng động đậy nữa đi!]
[Ta sợ thật mà!]
[Ta không muốn bị làm thành canh rắn đâu!]
[Đại ca huynh lên đi!]
[Huynh bảo nàng ấy đi!]
[Khốn kiếp! Ta đây cũng hoảng lắm chứ bộ!]
[Giờ đúng là heo nái vào chuồng, tiến thoái lưỡng nan!]
[C h ế t tiệt!]
Nghe tiếng lòng của chúng, ta rơi vào trầm tư.
Bình luận