Tôi đề nghị l/y h ô/n ngay trong tiệc đón em gái anh ta – Chu Minh Hựu – xuất viện.
Cả gia đình họ đổi sắc mặt, nhưng trong ánh mắt lại không giấu nổi vẻ… nhẹ nhõm. Tôi biết quyết định này chính là điều họ mong chờ từ lâu.
Người duy nhất tôi từng bận tâm chính là em gái anh ấy – Chu Nhạc. Con bé mới mười hai tuổi, bị bệnh hiếm gặp, phải mổ nhiều lần. Suốt những năm qua tôi tận tình chăm sóc, giữ bệnh tình ổn định, giúp con bé có hy vọng sống khỏe đến khi trưởng thành.
Việc chia tài sản giữa tôi và Chu Minh Hựu diễn ra êm thấm. Căn hộ bốn phòng anh giữ. Chiếc xe là của hồi môn – tôi mang theo. Rạch ròi, chẳng ai ý kiến.
Nhưng tôi không ngờ người đầu tiên nhảy dựng lên lại là… Chu Nhạc.
“Tại sao chị được lấy xe đi?”
Tôi sững người. Không ngờ cô bé từng được tôi cưng chiều như ruột thịt lại nói ra câu như vậy.
Bình luận