Chồng tôi đột nhiên nói: “Từ giờ, mọi chi phí trong nhà đều chia đôi. Tôi chỉ lo phần của mình.”
Tôi không khóc, không làm loạn. Chỉ bình thản đáp lại một chữ: “Được.”
Sáng hôm sau, anh ta mặc vest chỉnh tề, nhíu mày hỏi tôi: “Bữa sáng đâu?”
Tôi cười nhạt: “Chia đôi mà, phần anh tự lo đi.”
Anh ta đứng sững lại. Còn tôi thì cười. Vì đây… mới chỉ là bắt đầu.
Bình luận