Hắn Nói Tôi Là Vợ Hắn Ở Tương Lai

Chương 2



Tôi cũng không nhịn được mà quay đầu nhìn.

Vừa chạm mắt, liền thấy Vương Tiêu như bị sét đánh, cả người run lên.

Đến khi đội hình học sinh đang bị phạt chạy ngang qua.

Anh ta lập tức cụp đuôi chạy theo nhập hàng.

Ngoan ngoãn chạy đủ 3 vòng.

Cả đám đều há hốc: “Trùm trường muốn hoàn lương thật rồi hả?”

Vương Tiêu quay lại chỗ ngồi.

Thở hồng hộc, dựa cả người vào lưng ghế.

Anh ta túm lấy áo thun, lau mồ hôi trên mặt.

Vô tình để lộ phần cơ bụng khiến tôi giật mình.

Cơ thể rắn chắc đầy hoang dã, hoàn toàn không hợp với cái dáng vẻ ngốc nghếch thường ngày.

“Hừ, tôi chỉ đột nhiên thấy hứng thú với thể dục thôi, chứ không phải bị ai đó trừng mắt làm cho sợ, đừng có tưởng bở!”

Nói xong, anh ta theo thói quen móc ra một bao thuốc từ túi quần.

Thấy tôi vẫn đang nhìn, mồ hôi lạnh chảy dài theo thái dương: “Nhìn, nhìn gì mà nhìn? Mắt to là giỏi lắm à? Ai bảo tôi sợ cậu?”

Tôi bèn dời mắt đi.

Kết quả anh ta lại hống hách lên: “Tôi hút đấy! Hút đó! Làm sao? Giờ cậu không quản nổi tôi đâu!”

Tôi không nhìn, cũng không nói.

Khí thế của anh ta yếu dần, lúng túng dùng đầu lọc thuốc cọ cọ vào mu bàn tay, nhưng mãi chẳng dám châm lửa: “… Hừ, ai sợ cậu chứ…”

Cho đến khi chuông vào lớp vang lên.

Điếu thuốc vẫn chưa châm nổi.

Về sau, mỗi lần lên cơn thèm thuốc, anh ta lại nhai kẹo bạc hà.

Tự mình bỏ thuốc luôn.

Trước đây Vương Tiêu luôn cúp học, đánh nhau, trốn tiết, chán học.

Bây giờ như biến thành người khác, đến trường đúng giờ, chăm chú nghe giảng.

Thầy cô các môn ai cũng khen: “Cả lớp hãy vỗ tay khen bạn Vương Tiêu vì sự tiến bộ vượt bậc, cuối cùng cũng có được bước đột phá từ con số 0!”

Anh ta chạy đến khoe khoang với tôi: “Tôi sẽ không bao giờ bước vào cái nhà tù hôn nhân, không giặt giũ nấu nướng rồi biến thành bà nội trợ, không bị đánh không dám trả, bị mắng không dám nói, ngay cả bị cắm sừng cũng phải nhịn! Tôi nhất định phải đậu 985, 211! Lần này tôi phải giành lại tất cả những gì thuộc về tôi!”

Tôi hiểu đạo lý: “Nhưng nhà cậu giàu vậy, đâu cần phải đi con đường học hành khổ cực làm gì? Chỉ cần cậu đừng đầu tư lung tung, đừng khởi nghiệp bậy bạ, chừng đó tiền xài mấy đời cũng chưa hết.”

“Lại nữa rồi! Lại nữa rồi! Đừng có làm loạn trái tim của tôi!” – Anh ta giận dữ rút ra một đề thi, hạ bút như gió cuốn: “Lần này tôi sẽ không bị cậu tẩy não nữa!”

Rồi nhanh chóng nhăn mặt khó hiểu: “Tại sao tôi đọc không hiểu cái đề tiếng Anh này vậy?”

Tôi từ bi chỉ điểm: “Tại vì đó là đề Hóa học.”

Thu đến, thời tiết bắt đầu se lạnh.

Tôi lúc nào cũng ăn mặc lộn xộn, bất cẩn nên lại mặc phong phanh.

Lạ cái là dạo này Vương Tiêu mặc nhiều lớp như cái bánh chưng, bên trong bên ngoài chồng chất.

Ngồi cạnh tôi mà toát mồ hôi ròng ròng.

Tôi không nhịn được hỏi: “Cậu bị lạnh tử cung à? Mặc gì mà nhiều thế?”

Anh ta hừ một tiếng: “Muốn mượn áo thì nói thẳng ra.”

Rồi chẳng đợi tôi lên tiếng, anh ta đã cởi áo khoác ra.

Khoác lên vai tôi.

Áo ấm áp, còn mang theo hơi ấm của anh ta, bụng tôi đột nhiên hết đau.

Ủa?

Đau bụng?

Không lẽ là…

Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh kiểm tra.

Lót tạm tờ giấy rồi quay lại lớp.

Tôi hỏi cô bạn ngồi phía trước: “Cậu có mang băng vệ sinh không?”

Cô ấy lắc đầu.

Tôi vừa định hỏi bạn nữ ngồi phía sau.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.