Điều tôi cần làm là lấy cậu ta làm trung tâm, lấy nhóm bạn của cậu ta làm bán kính, để tránh xa tất cả những ai chơi cùng bọn họ.
Ngược lại, những người khiến Tống Tự Diệc khó chịu chính là đối tượng tiềm năng để phát triển.
May mắn thay, Tống Tự Diệc đã gặp được kẻ thù không đội trời chung trong suốt mười bảy năm cuộc đời mình.
Tạ Tri Tiết.
Hạng nhất toàn trường, vẻ ngoài đẹp như một đóa hoa trên đỉnh núi cao lạnh giá. Gia cảnh bình thường nhưng học bổng từ các cuộc thi thì nhận mỏi tay.
Điều khiến Tống Tự Diệc để tâm nhất là cậu ta và cô bạn học nghèo Thẩm Tịnh lại là thanh mai trúc mã.
Thẩm Tịnh có vẻ ngoài trong sáng, nỗ lực vươn lên, lại còn tỏ ra thờ ơ với cậu ta. Trong mắt Tống Tự Diệc, cô ấy là một dòng nước trong trẻo.
Thế là cậu ta bắt đầu theo đuổi Thẩm Tịnh một cách rầm rộ, không thèm để ý đến cảm xúc của tôi, thậm chí còn đùa cợt bảo tôi đi tán Tạ Tri Tiết.
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Quá hợp ý tôi!
Tôi đã quan sát Tạ Tri Tiết một thời gian.
Cậu ấy cao 1m86, thân hình săn chắc. Trong giờ thể dục, khi vạt áo vén lên, có thể thấy rõ sáu múi cơ bụng.
Hầu hết thời gian, cậu ấy đều ngồi giải bài tập, lưng thẳng tắp. Bàn tay cầm bút trắng trẻo thon dài, các khớp ngón tay còn ửng hồng.
Về phẩm hạnh, thứ tôi coi trọng nhất, thì tạm thời chưa nhìn ra được gì, nên tôi quyết định tìm đến Thẩm Tịnh.
Cô ấy tưởng tôi đến gây sự vì ghen tuông nên vội vàng thanh minh.
“Tôi và Tống Tự Diệc không có bất kỳ quan hệ gì cả!”
Tôi mỉm cười: “Tôi muốn theo đuổi Tạ Tri Tiết, muốn hỏi cậu một vài chuyện về anh ấy.”
Thẩm Tịnh chớp chớp đôi mắt trong veo như mắt nai.
“Thế này… không hay lắm đâu?”
Tôi đưa cho cô ấy một phong bì dày cộp.
“Tiền thù lao.”
Thái độ của cô ấy lập tức trở nên nghiêm túc.
“Chắc chắn sẽ biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì. Hay là cậu cũng muốn biết màu quần lót của anh ấy? Tôi có thể ra ban công…”
Tôi: “…”
Thôi được rồi, một con mọt tiền chính hiệu. Bạn thanh mai trúc mã sinh ra là để bán.
Thẩm Tịnh nói với tôi rằng, Tạ Tri Tiết tuy đối xử với người khác lạnh lùng nhưng lại rất yêu động vật nhỏ, thường xuyên đến ngọn núi sau trường để cho lũ mèo hoang ăn.
Tôi nhìn vào bảng đánh giá điều kiện toàn diện vượt trội của Tạ Tri Tiết, vô cùng hài lòng.
Ngày hôm sau, tôi mang theo thức ăn cho mèo lên núi sau để “tình cờ” gặp cậu ấy. Cậu ấy đang ngồi xổm, tay vuốt ve một con mèo tam thể béo ú đang kêu gừ gừ vì sung sướng.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi lên khuôn mặt góc cạnh của cậu. Tôi như ngửi thấy mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo mà quyến rũ.
Tôi tươi cười tiến lại gần: “Trùng hợp quá, bạn học Tạ!”
Cậu ấy thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn tôi, giọng điệu thờ ơ.
“Không trùng hợp. Tôi đã thấy cậu đi tìm Thẩm Tịnh rồi. Làm phiền đừng lôi cô ấy vào trò chơi yêu h ậ n của các người.”
Tôi ngạc nhiên trong giây lát: “Cậu cũng thích cô ấy à?”
Tạ Tri Tiết lạnh lùng nhướng mi mắt.
“Vậy thì cái gọi là ‘thích’ của cậu cũng thật nông cạn.”
Tôi không những không tức giận mà còn hài lòng hơn. Người càng khó tiếp cận thì càng nghiêm túc trong chuyện tình cảm.