Câu Hoả

Chương 5



Xem ra không cần phải lo lắng cho bố mẹ tôi.

Tận thế đã đến, có zombie thì rất có thể sẽ có dị năng giả.

Tôi sờ cằm.

Ninh Triết Hạc có khuôn mặt của nam chính, thân phận cũng rất nam chính, chắc chắn sẽ trở thành một dị năng giả siêu lợi hại. Đến lúc đó tôi lại có thể nằm thẳng hưởng thụ rồi!

Tôi nhìn ba cô bạn thân của mình, họ đã run rẩy co rúm lại thành một cục.

Tôi cắn đôi môi trắng bệch, sợ hãi nói: “Các cậu thấy rồi đấy, tận thế đã đến, chúng ta phải về nhà xem người thân có còn không đã.”

Ba cô bạn thân nhìn nhau, An Nguyện giọng nức nở, vẫn không muốn tin: “Tranh Tranh, đây, đây là tận thế thật sao, chúng nó đều là zombie? Tại sao lại thành ra thế này, quá đột ngột rồi.”

Tôi làm sao biết được, thế giới nghỉ dưỡng yên ổn của tôi bị phá hủy, tôi cũng đang tức lắm đây.

Tôi: “Chúng ta ra ngoài trước đã.”

Chỉ trong vài phút, cả trung tâm thương mại đã không còn một bóng người.

Chúng tôi đi xuống bằng một lối khác của trung tâm thương mại. Ra khỏi đó, ai cũng vội vã muốn xác nhận tình hình của gia đình mình nên đã chia tay nhau.

Giờ này…

Ninh Triết Hạc chắc đang ở công ty, không biết anh ấy thế nào rồi.

Còn bố mẹ, nếu không có gì bất ngờ thì họ chắc là khá an toàn…

Tôi vừa đi xuống hầm gửi xe vừa nghĩ.

Đột nhiên có hai con zombie xấu xí chạy về phía tôi.

Đôi mắt xám tro của chúng nhìn tôi chằm chằm, như thể cuối cùng đã tìm thấy con mồi. Khi chúng nhe răng cười, nước dãi hôi thối chảy dọc theo cằm.

“Hộc hộc hộc!”

Một phút sau.

Tôi tung hứng hai viên tinh hạch xinh đẹp, huýt sáo vui vẻ mở cửa xe.

Bánh xe nghiền qua thi thể vỡ nát sọ, gào thét lao đi.

Tôi đã chứng kiến cảnh tượng giữa đám đông đang tháo chạy, một người đột nhiên mặt mày tái mét, đồng tử co rút, mọc ra răng nanh rồi lao vào người thanh niên phía trước, cắn một nhát vào cánh tay anh ta. Người thanh niên hét lên thảm thiết, rồi nhanh chóng biến thành một con zombie da xám, thấy người là cắn.

Còn có những cửa hàng bị đập phá bên đường, những chiếc xe lật nghiêng, và những vệt máu đỏ sẫm loang lổ trên kính.

Chỉ mới vài giờ trôi qua mà cả thành phố đã thay đổi một cách kinh hoàng.

Tôi mím môi, nhấn ga, lái xe như bay và cuối cùng cũng đến được Tập đoàn Ninh thị.

Tòa nhà nhìn từ bên ngoài vẫn còn nguyên vẹn, nhưng vừa vào trong, cô gái ở quầy lễ tân mê hóng chuyện đã biến thành zombie. Khi cô ta lao về phía tôi, tôi chỉ có thể vặn gãy cổ cô ta.

Cửa xoay bị kẹt. Trong sảnh lớn, tài liệu bay tứ tung, màn hình vỡ nát và ghế xoay đổ ngổn ngang.

Thang máy lơ lửng giữa không trung, cửa an toàn móp méo treo một tấm biển hỏng. Trong phòng họp, ghế đổ la liệt, bàn gỗ chi chít vết cào.

Sau khi né được hơn chục con zombie, tôi vào văn phòng tổng giám đốc nhưng vẫn không tìm thấy Ninh Triết Hạc.

Anh ấy đâu rồi?

Chẳng lẽ anh ấy lại yếu đến mức cũng biến thành zombie rồi sao?

Tôi đóng cửa lại, gọi thêm một cuộc nữa.

Lần này cuối cùng cũng có người bắt máy.

“A lô, Tranh Tranh? Em đang ở đâu?! Tình hình bên em thế nào?” Giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng của Ninh Triết Hạc vang lên.

Tôi nức nở: “Em đến tìm anh, em đang… trốn trong văn phòng công ty anh, nhiều zombie lắm, Triết Hạc, em sợ…”

Ninh Triết Hạc lập tức nói: “Anh hôm nay đi kiểm tra dự án, không có ở Ninh thị, anh đến tìm em ngay đây!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.