Tôi ngồi trong nhà hàng, uể oải lật giở thực đơn.
Đợi mãi một lúc lâu, hai vị phụ huynh trên danh nghĩa sinh học của tôi mới đủng đỉnh đẩy cửa bước vào.
Thời gian chưa bao giờ tàn phai nhan sắc của mỹ nhân.
Cặp vợ chồng cũ đã ngoài bốn mươi này vẫn đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Bố tôi giữ dáng cực tốt, vai rộng eo thon, không hề có dấu hiệu phát tướng của đàn ông trung niên. Ông mặc một bộ vest trắng, dung mạo tinh tế thanh tú, đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ ẩn chứa ý cười hiền hòa. Chỉ cần đứng đó, ông đã như một đóa bạch ngọc lan lặng lẽ nở rộ, cao quý mà tao nhã.
Mẹ tôi thì diện một chiếc váy dài đỏ rực, tôn lên vóc dáng cao gầy mảnh mai. Gương mặt bà yêu kiều diễm lệ, đôi mắt tròn sáng, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh nhìn lưu chuyển tựa hồ băng tan đầu xuân, vừa trong trẻo lại vừa quyến rũ.
Dù bản thân tôi cũng sở hữu dung mạo không tầm thường, nhưng vẫn bị choáng ngợp trước vẻ đẹp của đôi phụ huynh nhà mình.
Ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng trên người bố mẹ.
Tôi thầm tán thưởng.
Xem ra, tiền bạc và sự sủng ái của kim chủ mới là liều thuốc bổ hàng đầu trên thế gian này.
Tôi đẩy thực đơn đến trước mặt họ, giọng điệu có phần châm chọc: “Bố mẹ thân yêu, hai năm không gặp, con còn tưởng hai người đã quên mất mình còn có một đứa con gái ruột rồi chứ!”
Bố bình thản liếc tôi một cái, từ trong túi rút ra một chiếc thẻ đen, giọng điệu dịu dàng: “Trong này có hai triệu, không đủ thì lại nói với bố.”
Mẹ tôi vuốt lọn tóc thơm ngát, lấy từ trong túi ra một hộp trang sức, nhẹ nhàng mở ra. Một sợi dây chuyền sapphire xanh đẹp như mơ suýt nữa làm tôi lóa mắt.
Đôi môi đỏ mọng của bà khẽ nhếch lên: “Dạo trước Thẩm Trăn đấu giá cho mẹ sợi ‘Con Mắt Cực Quang’ này, trị giá ba triệu. Giờ nó là của con.”
Tôi vội vàng một tay nhận thẻ đen, một tay đóng hộp trang sức cất kỹ. Vẻ mặt trách móc hờn dỗi lập tức biến thành nụ cười nịnh nọt rạng rỡ: “Ôi chao, bố mẹ yêu quý nhất của con, chắc chắn là hai người bận quá nên mới không có thời gian đến thăm con. Con nhớ hai người chết đi được…”
Bố mẹ cũng đã quen với màn lật mặt như lật bánh tráng của tôi.
Bố hỏi: “Dạo này hai người thế nào?”
Mẹ: “Rất sung sướng.”
Tôi: “Rất sung sướng.”
Ăn bám đúng là tuyệt thật.
Tôi sinh ra trong một gia đình dị dạng.
Bố tôi là một gã trai quê ôm mộng đổi đời, mẹ tôi là một “tra nữ” chính hiệu.
Nhờ vào khuôn mặt xuất chúng và kỹ năng “giữ thăng bằng” đỉnh cao, họ đã khiến không biết bao nhiêu chàng trai cô gái phải điêu đứng, cuối cùng bị lừa cả tình lẫn tiền.
Các thiếu gia và tiểu thư bị lừa gạt tức điên lên, đang định trả thù thì bố mẹ tôi bỗng chốc thay đổi thân phận. Một người trở thành cậu ấm lưu lạc bên ngoài của nhà họ Ngu, người kia trở thành thiên kim thật bị đánh tráo của nhà họ Tần.
Các thiếu gia và tiểu thư: “…”
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. So với tình thân, giới hào môn coi trọng lợi ích hơn. Hai gia tộc nhanh chóng sắp xếp cho bố mẹ tôi một cuộc hôn nhân liên minh.
Bố mẹ: “Đỉnh.”
Có lẽ vì được cho đủ tiền nên hai người cũng không phản kháng.
Thế là hai tay chơi cứ thế kết hợp thành một gia đình.
Sự thật chứng minh, một tay chơi và một nữ hoàng tiệc tùng có từ trường khắc nhau, giữa họ không thể tồn tại thứ gọi là tình yêu, ngay cả khi đã sinh ra tôi.
Hai người họ càng giống một đôi bạn xấu chuyên gài bẫy nhau hơn.
Vài năm sau, vì hai người đứng đầu đều gặp vấn đề, nhà họ Ngu và nhà họ Tần lần lượt phá sản.