Tôi cá cược với cô bạn thân: nếu trong ba ngày có thể cưa đổ được vị Thiếu tướng lạnh như băng ấy, tôi sẽ được tự do chọn bất kỳ chiếc siêu xe nào trong gara của cô ấy.
Tôi khẽ nhếch môi cười:
“Biệt danh ‘yêu tinh của quân khu’ đâu phải tự dưng mà có, thứ tôi muốn chưa bao giờ để tuột khỏi tay.”
Sau đó ba năm, băng sơn vạn năm mang tên Giang Phỉ cuối cùng cũng bị tôi làm tan chảy.
Trước cửa sổ sát đất trong văn phòng, sau vọng gác của doanh trại, trong kho thiết bị… đủ mọi nơi đều in dấu những kỷ niệm điên rồ của chúng tôi.
Tôi ngày càng lún sâu vào mối quan hệ ấy sau những lần thân mật. Tôi luôn nghĩ rằng người đàn ông được ca tụng là Chiến Thần ấy cuối cùng cũng sẽ lấy tôi.
Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe thấy anh em của Giang Phỉ hỏi khi nào anh sẽ cưới tôi.
Nhưng câu trả lời của anh lại như một lưỡi dao bọc băng, đâm thẳng vào tim tôi:
“Chỉ là bạn giường thôi, cưới cái gì?”
“Anh Phỉ… trong lòng anh vẫn còn hình bóng Bạch Nguyệt Quang đó sao? Lộc Khê đã theo anh ba năm rồi, một mỹ nhân như vậy mà anh không động lòng à?”
“Không bằng một sợi tóc của Tang Tang.”
Giang Phỉ… còn có một Bạch Nguyệt Quang?
Tôi xông vào phòng bao chất vấn anh, Giang Phỉ lại ung dung đưa tôi một tờ điều lệnh:
“Chức vụ ở Tổng viện quân khu, xem như phí phục vụ suốt ba năm qua em luôn có mặt khi tôi cần.”
“Từ giờ trở đi, chúng ta không ai nợ ai.”
Mắt tôi đỏ hoe, xé nát tờ giấy trong tay thành từng mảnh.
Tối hôm đó, tôi bám theo anh ra tận sân bay, nhất định phải tận mắt nhìn xem, rốt cuộc cô gái khiến anh khắc khoải suốt ba năm qua là ai!
Thế nhưng đợi suốt hai tiếng đồng hồ, khi cô ấy bước ra, tôi sững người.
…
Bình luận