Nhưng việc cấp bách hơn bây giờ là nấu một bữa cơm cho Thẩm Phát, người rõ ràng đang bị suy dinh dưỡng.
Khi tôi gõ cửa phòng Thẩm Phát, cậu bé ló đầu ra từ khe cửa, cúi đầu không dám nhìn tôi.
Tôi nói đã nấu cơm xong, cậu bé mới hơi cứng ngắc gật đầu đồng ý.
Trên bàn ăn, cậu bé cũng có vẻ tâm sự, cứ chần chừ không động đũa, mãi đến khi tôi nếm thử đồ ăn, cậu bé mới thả lỏng, ăn liền ba bát cơm.
Thẩm Phát đặt bát đũa xuống, tôi đưa tay lau hạt cơm trên khóe miệng cậu, bảo cậu ăn chậm thôi.
“Ngon không? Sau này ngày nào mẹ cũng nấu cho con ăn.”
Cậu bé cẩn thận nhìn tôi một cái rồi nói ngon.
Tôi chỉ nghĩ ánh mắt của cậu bé là do trước đây bị nữ phụ độc ác đối xử tệ bạc, liền đưa tay xoa đầu cậu với vẻ đầy thương xót.
Thẩm Phát im lặng ngồi trên ghế, mắt nhìn xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
Tháng đầu tiên sau khi xuyên vào cuốn sách này, tôi đã tìm được một công việc có thời gian linh hoạt.
Chỉ cần hoàn thành khối lượng công việc mỗi ngày là có thể tan làm.
Thời gian rảnh, tôi nấu cơm cho Thẩm Phát, cùng cậu bé chơi đùa.
Hai tháng nữa, Thẩm Phát sẽ vào tiểu học.
Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định đăng ký cho Thẩm Phát một lớp học năng khiếu.
Lúc về nhà, Thẩm Phát đang ngồi trên sofa xem TV, người nhỏ xíu, ngồi rất ngay ngắn. Được tôi nuôi một tháng, cậu bé không còn gầy gò như trước, gương mặt đã tròn trịa hơn.
Nhìn qua, cậu bé giống hệt kiểu “con nhà người ta” ai thấy cũng khen.
Trong lòng tôi không khỏi có chút tự hào, đây là đứa trẻ do tôi nuôi lớn.
Nghe thấy tiếng động, cậu bé đang ngồi ngay ngắn liền nhìn về phía cửa, đôi mắt sáng rực lên, lon ton chạy tới.
“Mẹ về rồi ạ.”
Nhìn xuống, lòng tôi như được lấp đầy bởi một thứ gì đó, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp tứ chi, rất thoải mái, cũng rất yên lòng.
“Mẹ về rồi, cục cưng muốn ăn gì không?”
Thẩm Phát kéo tôi vào bếp, với vẻ mặt mong được khen ngợi.
Trong bếp, có một chiếc ghế đẩu nhỏ.
Đó là chiếc ghế Thẩm Phát dùng trước đây, khi bị đói không còn cách nào khác, cậu bé phải bắc ghế đứng lên xem trong tủ lạnh có gì ăn không.
Sau khi tôi đến, tôi không cho cậu bé dùng nữa, cũng không cho vào bếp.
Không hiểu sao, hôm nay Thẩm Phát lại lấy chiếc ghế nhỏ đó ra.
“Mẹ xem này.”
Nhìn theo hướng tay cậu bé chỉ, tôi mới chú ý đến nồi cơm điện đang sáng đèn.
Thì ra, Thẩm Phát đã lén nấu cơm.
Tôi sững sờ một lúc, cúi xuống nhìn Thẩm Phát.
Cậu bé nghiêng đầu, thỉnh thoảng liếc nhìn vẻ mặt của tôi, vẻ tự hào không thể che giấu.
Tôi cúi xuống ôm chặt cậu bé, khẽ nói: “Thẩm Phát, con giỏi lắm.”
Nhưng, tôi không muốn cậu bé như vậy.
Trong lòng tôi có một lực đẩy, là Thẩm Phát đẩy tôi ra.
Cậu bé nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của tôi, đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi.
“Sao mẹ lại khóc, mẹ không vui ạ?”
Tôi có chút nghẹn ngào, nói với cậu bé: “Mẹ rất vui, nhưng con không cần phải làm vậy đâu.”
“Thẩm Phát, con không cần phải làm một đứa trẻ ngoan ngoãn.”
Tôi không muốn con ngoan ngoãn như vậy, hiểu chuyện như vậy… giống hệt tôi của ngày xưa.
Trẻ con chỉ cần làm trẻ con là được rồi.
Thẩm Phát nhìn tôi, như đang suy nghĩ điều gì đó, có chút ngơ ngác gật đầu.