Tên nhóc đó chạy tới: “Ngươi không sao chứ?”
Ta mếu máo ủy khuất: “Váy của ta.”
“Thật sự xin lỗi. Đây là cây mơ ta trồng, cây này không ra nhiều quả, mẫu thân ta lại thích ăn mơ nhất. Gần đây bà ăn không ngon miệng nên ta muốn giữ lại cho bà khai vị. Nhất thời nóng vội mới hét lớn tiếng, không ngờ dọa ngươi.”
Hắn không ngừng cúi đầu, còn giúp ta nhặt lại hai quả mơ vừa hái.
“Nè, ngươi không sao chứ?”
Sau cú ngã này, ta không muốn ăn mơ nữa. Chỉ nghĩ đến việc mình làm bẩn váy áo, không biết có bị mẫu thân la rầy một trận không.
Ta rưng rưng ngẩng đầu: “Ta không sao, ta về trước đây. Cái đó… ngươi không thể trách ta hái mơ nha, là nó tự mọc sang tường nhà ta, không tính là trộm.”
Hắn bị dọa giật mình, lúc này mới để ý y phục ta bị bẩn. Hắn gãi đầu: “Không trách ngươi, hay là… ta đền cho ngươi bộ khác nhé.”
Ta lắc đầu: “Cũng đâu phải lỗi của ngươi. Mẫu thân dạy ta nữ tử phải đoan trang, bảo ta không được nghịch ngợm như nhi tử. Ta về nhà nhiều nhất là bị mắng một trận thôi.”
Nói xong ta vội vàng chạy qua cửa sau về nhà, mặc kệ hắn gọi với theo sau, ta cũng không quay đầu lại.
Mẫu thân khó lắm mới về nhà ngoại tổ, tâm tư không đặt ở trên người ta, nên cũng không trách tội: “Lần sau cẩn thận một chút, đừng có hậu đậu nữa.”
Ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngày hôm sau, hắn mang hai túi mứt mơ trèo lên tường, thì thầm gọi ta: “Hôm qua ngươi không sao thật chứ? Ta mang mứt mơ cho ngươi này.”
Ta vui vẻ chạy tới nhận túi mứt mơ của hắn: “Không sao không sao, cảm ơn đồ ăn vặt của ngươi.”
Ta lấy một miếng nếm thử, mắt sáng rỡ, chua chua ngọt ngọt rất ngon miệng. Còn ngon hơn cả loại hôm qua ta bảo nha hoàn đi mua. Ta không nhịn được mà ăn thêm mấy miếng.
Hắn cười nói: “Thích là tốt rồi. Sáng nay ta cố tình chạy tới Nam Thành xếp hàng thật lâu mới mua được. Ta tên Cố Thanh Phong, ngươi là cháu ngoại của Tô gia gia đúng không?”
Ta gật đầu: “Ta họ Giang, tên Lam Nguyệt.”
Cứ thế, chúng ta trở nên thân thiết.
Nhà ngoại tổ không có gì vui chơi, ngoài việc học hành mỗi ngày. Ta về cơ bản cũng không được ra ngoài. Mỗi ngày hắn đều trèo tường sang đây trò chuyện cùng ta. Khi thì bện một con châu chấu cỏ, lúc thì bắt hai con bướm hoa, còn ra phố mua đủ loại quà vặt cho ta. Hai chúng ta chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Chỉ là thời gian tươi đẹp luôn trôi qua rất nhanh. Qua hai tháng, mẫu thân phải đưa ta về nhà.
Lúc sắp đi ta vô cùng lưu luyến, muốn đến từ biệt hắn. Nhưng hắn không có nhà. Ta đợi rất lâu, chỉ nghe tiểu tư nói hắn đã ra ngoài từ sáng sớm.
Mẫu thân thấy vậy, xoa đầu ta: “Nếu có duyên, sẽ còn gặp lại.”
Lần ly biệt này, thấm thoắt đã bảy năm.
Một năm trước, hắn dẫn tám trăm kỵ binh dũng mãnh xông sâu vào quân doanh địch, đại phá tướng sĩ quân thù. Chiến sự biên cương thắng lợi, công lao của hắn không thể kể hết.
Thánh thượng điều hắn về kinh đô, trở thành Cố tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng. Áo gấm cưỡi ngựa, khí vũ hiên ngang, ta ở trong khuê phòng cũng có nghe danh. Thật lòng mừng cho người bạn thời thơ ấu này.
Chỉ là ta đã có hôn sự. Mẫu thân dạy bảo nữ tử chưa xuất giá phải giữ bổn phận, vì thế ta chưa từng viết thư cho hắn. Chỉ buồn bã nghĩ rằng có lẽ hắn cũng không còn nhớ ta nữa.
Lần này, nếu không nhờ bình luận nói hắn vẫn thích ta, ta thật sự không dám mạo hiểm để nha hoàn đi đánh cược một phen.
Cố Thanh Phong bước vào trong sảnh, ta lập tức nhận ra hắn. Hắn lúc này đã trút bỏ vẻ non nớt ngày xưa, mày kiếm mắt sáng, thân hình cao lớn thẳng tắp. Từ nhỏ ta đã thấy hắn trông đẹp mã hơn người thường, không ngờ lớn lên lại càng anh tuấn.
Hắn chắp tay hành lễ: “Nghe nói Giang tiểu thư đã từ hôn. Ta đây sợ người khác nhanh tay giành mất, liền vội vàng chạy tới cầu hôn.”
Phía sau hắn là bà mối và lễ vật. Người hầu lục tục mang lễ vật vào, bày chật kín cả đại sảnh.
Mẫu thân dùng ánh mắt ra hiệu cho ta: Là con tìm tới?
Ta mỉm cười gật đầu, bảo bà yên tâm.
Sắc mặt Giang Nhược Tình trắng bệch, hỏi ta: “Tỷ tỷ, tỷ quen biết Cố tiểu tướng quân từ khi nào?”
Ta: “Liên quan gì đến ngươi? Giờ thì tốt rồi, ngươi không cần phải lo lắng cho hôn sự của ta nữa, cứ cùng Hạ công tử của ngươi song túc song phi đi.”
Giọng ta không lớn, nhưng cũng đủ để những người có mặt ở đây nghe thấy.
Lần này, sắc mặt Hạ Liên thoáng chốc tái xanh. Rõ ràng là không ngờ nhanh như vậy đã có người đến cửa cầu hôn. Hắn nói với ta: “Lam Nguyệt, hôn nhân đại sự không thể qua loa. Nàng nên cẩn trọng, không cần vì nhất thời tức giận mà hỏng chuyện.”
Ta không thèm để ý đến hắn, quay sang nói với phụ thân: “Phụ thân xem, nữ nhi đâu có lo không gả được. Muội muội và Hạ công tử lưỡng tình tương duyệt, hà tất phải chia rẽ uyên ương, chi bằng tác thành cho họ đi ạ?”
Phụ thân trầm ngâm giây lát: “Nếu đã như vậy, hôn sự với Hạ gia, ta liền đáp ứng. Chuyện cụ thể, hôm khác ngươi để bà mối đến cửa bàn lại. Hạ gia hiền chất các ngươi xin mời về, bây giờ nhà ta còn có khách, không giữ hiền chất lại.”
Hạ Liên vui mừng, cùng người nhà chắp tay cáo lui.
Phụ thân phất tay bảo Giang Nhược Tình lui về phòng.
Nó định nói gì đó, liền bị ta chặn họng bằng một câu: “Muội muội cướp hôn ước của ta, lẽ nào còn muốn cướp lần thứ hai?”
Mẫu thân vốn đã nhìn nó không thuận mắt, nghe câu này sắc mặt càng trầm xuống: “Người đâu, đưa Nhị tiểu thư về phòng.”
Giang Nhược Tình hậm hực rời đi.
Mẫu thân và bà mối sang sảnh bên cạnh thương nghị. Còn ta thì tươi cười với Cố Thanh Phong: “Lâu rồi không gặp, Cố Thanh Phong.”
Hắn cũng cười, mày mắt cong cong: “Đã lâu không gặp.”
Ta xách váy đi một vòng quanh hắn: “Thế nào? Có xứng làm thê tử của ngươi không?”
Vừa nghe ta nói vậy, sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc. Hắn kéo ta qua một bên, thì thầm: “Ta đến đây là để chống lưng cho ngươi thôi.”
[Nữ phụ đừng tin! Hắn giả vờ đấy! Trong lòng hắn đang vui muốn chết, còn sợ nữ phụ chưa suy nghĩ kỹ! Trên đường tới đây còn cười như một tên ngốc!]
[Thôi đi, hắn vừa nghe nữ phụ từ hôn là chạy tới ngay, chỉ sợ không kịp.]
[Hứ, cũng không biết là ai vừa về kinh đã hớn hở đi hỏi thăm nữ phụ đã có hôn phối chưa. Phát hiện nữ phụ có hôn ước từ nhỏ thì thất hồn lạc phách, đến chó nhìn thấy cũng phải nói một câu thảm thương.]
Ta hừ nhẹ: “Ta cần gì một người bạn thời thơ ấu như ngươi đến chống lưng? Ngươi nếu không muốn, ta liền bảo mẫu thân từ chối bà mối là được.”
Nói rồi, ta xoay người định bỏ đi.
Cố Thanh Phong từ phía sau vòng lên trước mặt ta. Như làm ảo thuật, hắn lấy ra một túi mứt quả: “Muốn chứ, ngươi đừng giận.”
Ta lấy một miếng mứt, vị chua chua ngọt ngọt. Ta cười cong cả mắt: “Ngươi lấy đâu ra vậy?”
“Nhớ là ngươi thích ăn vặt, nên tiện đường mua.” Hắn thở dài, “Tiếc là không ngon bằng hàng ở Nam Thành nhà ngoại tổ của ngươi. Ta nhớ ngươi thích ăn ở đó nhất.”
Nhắc đến ngoại tổ, ta lại nhớ tới ngày đó đã đợi hắn rất lâu.
“Ngày ta đi sao ngươi không đến tiễn ta? Tiểu tư nói ngươi ra ngoài từ sáng sớm, ta rõ ràng đã hẹn trước với ngươi từ hôm qua.”
Hắn có chút áy náy: “Hôm đó ta đến Nam Thành xếp hàng mua đồ ăn vặt cho ngươi, mua cả một túi lớn định để ngươi ăn dọc đường. Nhưng phụ thân ta nhận được thánh chỉ phải ra trận. Ngài thấy ta đang ở trên phố, liền thuận tay kéo ta lên ngựa, nói muốn ta nếm trải sự gian khổ của chiến tranh. Ngày đó ta ngay cả y phục thay giặt cũng không kịp mang đã bị phụ thân đưa đến quân doanh.”
“Ta cứ nghĩ khi về kinh nhất định sẽ gặp lại ngươi. Nào ngờ vừa hỏi thăm, mới hay tin ngươi đã sớm có hôn ước. Ta đành không làm phiền nữa.”
Mẫu thân và bà mối thương nghị không lâu, liền ra ngoài hỏi riêng ý kiến của ta.
Ta có chút e thẹn, nhưng vẫn dũng cảm tranh thủ: “Mẫu thân, con đồng ý gả.”
Hôn sự này, cứ thế mà định.
Giang gia và Hạ gia vốn có giao hảo trên quan trường, luôn tương trợ lẫn nhau. Hôn sự đã định nay lại đổi người. Ngoại trừ Giang Nhược Tình, cả hai bên đều hài lòng.
Chỉ có nó là liên tục cầu xin phụ thân không muốn gả đi.
Phụ thân không hiểu: “Tại sao con không muốn gả? Con là thứ nữ, có thể gả vào Hạ gia đã là một hôn sự cực tốt rồi.”
Giang Nhược Tình khóc lóc cầu xin: “Người nữ nhi thật lòng ái mộ là Cố tiểu tướng quân. Con nguyện làm thiếp, chỉ cầu tỷ tỷ có thể dung thứ cho con.”
Phụ thân nổi trận lôi đình: “Hoang đường! Hai tỷ muội gả chung một phu quân, mặt mũi Giang gia ta biết để vào đâu!”
“Từ hôm nay cho đến ngày xuất giá, con mỗi ngày đến phật đường quỳ hai canh giờ!”
Ta nghe được tin này, chỉ cười lạnh liên hồi.
Phụ thân đối với di nương của Giang Nhược Tình sủng ái có thừa, nên đối với nữ nhi này gần đây có vài hành vi khác thường cũng nhắm một mắt mở một mắt. Nhưng ông ta coi trọng thể diện của bản thân hơn, không thể nào để Giang Nhược Tình thật sự tùy hứng làm bậy mà đi làm thiếp. Bất cứ gia tộc có máu mặt nào ở kinh thành, đều sẽ không làm ra chuyện đáng xấu hổ như vậy.
Giang Nhược Tình nếu muốn hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ công lược, có lẽ sẽ nghĩ ra cách khác. Chỉ là ta không thể nào đem hôn sự của mình chắp tay nhường cho kẻ khác.
Nữ tử gả đi vốn là một canh bạc lớn. Mặc kệ bên ngoài ca ngợi đến mây xanh, phu quân sau lưng nuôi ngoại thất nhiều không kể xiết. Cho dù có bị phanh phui, cũng chẳng qua chỉ là một câu “công tử bột”, “lãng tử quay đầu” mà thôi.
Chính vì vậy, mẫu thân mới định cho ta hôn sự biết rõ gốc gác với Hạ gia từ nhỏ, hy vọng ta bồi dưỡng tình cảm, con đường tình duyên sẽ thuận lợi hơn.
Bây giờ phải từ hôn chọn lại.
Nếu đã phải chọn, tại sao ta không chọn Cố Thanh Phong, người đang nổi như cồn nhất kinh thành? Ít nhất thì gia phong Cố gia thanh bạch, Cố Thanh Phong đối với ta cũng có tình ý.
Nghĩ đến đây, xem ra những ngày tháng sau này sẽ không khó khăn.
Một thời gian sau, Vương gia chủ mẫu tổ chức yến tiệc ngắm hoa đào, mời tài tử giai nhân trong thành cùng đến thưởng hoa. Giang Nhược Tình và ta cũng có tên trong danh sách mời.
Sau tiệc rượu, mọi người tản ra từng nhóm ba năm người đi dạo chơi. Ta đang cùng các tỷ muội thân thiết ngắm hoa.
Đạn mạc đột nhiên lướt qua.
[Toi rồi toi rồi, Tình Tình bắt đầu chủ động sà vào lòng rồi. Còn dùng hết tất cả tích điểm để đổi lấy Huyễn Dược (biến thành nữ phụ)…]
[Xuân dược cộng thêm ảo dược. Nam chính là một chàng trai huyết khí phương cương, chỉ cần qua đêm nay, dưới con mắt của bao người, nhiệm vụ công lược của nữ chính chắc chắn thành công.]
[…Chỉ có thế giới mà nữ phụ bị tổn thương được hình thành, sao ta cứ cảm thấy nữ phụ hơi đáng thương nhỉ?]
[Đúng là đáng thương thật. Hôn sự tốt đẹp bị đổi, đổi sang một hôn sự khác, bây giờ hôn sự này có khi cũng phải đổi nốt.]
Nụ cười của ta cứng đờ. Ngay lập tức, lửa giận bùng lên.
Giang Nhược Tình, nó dám!
Vì để có được sự trợ giúp của Hạ gia, nó không tiếc câu dẫn vị hôn phu của ta, hại ta chết thảm trong chốn lầu xanh. Trong mắt nó, ta chẳng qua chỉ là một mắt xích trong nhiệm vụ của nó. Nhưng cái ta phải trả giá lại là tính mạng của mình.
Bây giờ, vì để làm cái gọi là nhiệm vụ, nó lại muốn biến phu quân tương lai của ta thành của nó. Không tiếc hạ thuốc!
Nó muốn Cố Thanh Phong cưới nó, ngày mai chuyện này nhất định sẽ bị phanh phui. Nếu chuyện này bị phanh phui, nó thì được như ý nguyện, nhưng các cô nương chưa xuất giá trong tộc nhất định sẽ bị người đời dị nghị, làm sao còn có thể bàn được hôn sự tốt đẹp nào nữa!
Ta hỏi những người bên cạnh: “Ta nhớ ra muội muội bảo ta đi tìm nó, các vị có biết nó đi đâu không?”
Có người nói: “Ta vừa thấy muội ấy nói trong người không khỏe, đi về phía sương phòng ở hậu viện rồi.”
Ta cảm ơn người đó, vừa quay đầu đã thấy Hạ Liên đứng cách đó không xa.
Đổi bước chân, ta bước đến trước mặt hắn: “Hạ công tử, muội muội ta vừa mới ra hậu viện, nói là có chuẩn bị một bất ngờ cho ngài, bảo ngài qua đó tìm muội ấy. Ngài hãy cùng ta đến hậu viện đi.”
“Nàng ấy chuẩn bị bất ngờ, sao không nói thẳng với ta?” Hạ Liên có chút nghi ngờ.
Ta mím môi cười: “Nữ nhi gia hay e thẹn. Muội muội cố tình giấu đi, nói thẳng với ngài thì còn gì là thú vị nữa? Hạ công tử đi thôi, ngài và ta quen biết mười mấy năm, ta còn có thể lừa ngài sao?”
Hạ Liên gật đầu, cuối cùng vẫn cất bước đi cùng ta.
Ta và nha hoàn chia nhau ra tìm, cuối cùng cũng nghe thấy giọng của Giang Nhược Tình ở tiểu viện cuối hậu viện.
“Thanh Phong ca ca, huynh sao rồi? Có phải trong người không khỏe không? Ta đỡ huynh ngồi xuống nghỉ ngơi.”
Kèm theo đó là giọng nói khàn khàn của Cố Thanh Phong: “Giang nhị tiểu thư, ngươi tìm ta đến đây nói là Lam Nguyệt có chuyện tìm ta. Ta đã đợi ở đây một khắc đồng hồ rồi, nàng ấy đâu?”
“Huynh nhận nhầm rồi sao? Ta chính là Lam Nguyệt đây mà. Ta hình như trúng phải mị dược rồi, làm sao bây giờ? Huynh giúp Nguyệt nhi có được không? Huynh trông cũng nóng nực quá. Dù gì chúng ta cũng sắp thành hôn, hay là huynh giúp Nguyệt nhi đi.”
Sắc mặt Hạ Liên đã tái mét, đang định đưa tay gõ cửa. Bỗng nghe thấy tiếng “Ầm” một cái từ bên trong, là tiếng bình hoa bị xô đổ.
Cố Thanh Phong dường như tỉnh táo hơn một chút.
“Ngươi… ngươi không phải… Cút! Đừng chạm vào ta!”
Cửa bị mở ra từ bên trong, Cố Thanh Phong loạng choạng bước ra. Cánh tay phải của hắn máu tươi đầm đìa, rõ ràng là hắn đã tự làm mình bị thương để giữ tỉnh táo. Sắc mặt hắn đỏ bừng, vạt áo bị kéo xộc xệch, khuôn mặt anh tuấn thường ngày giờ đây lại nhuốm thêm vài phần tình dục.
Ta chỉ nhìn thoáng qua đã đỏ mặt quay đi.
[Nữ phụ thế mà cũng nhịn được? Khó lắm mới thấy nam chính trúng xuân dược đó! Ta dạy ngươi nhé, trước tiên thế này, rồi thế này, rồi thế kia! Hiểu không hiểu không!]
[Nếu không phải không đúng thời điểm, ta thật muốn nói một câu, mà thôi ta phải nói! Ngươi nhìn đôi môi hắn kìa, đỏ mọng! Ngươi không muốn hôn sao? Đè đầu hắn xuống mà hôn đi! Muốn làm gì thì làm!]
Vài dòng bình luận khiến tim ta đập loạn xạ.
Đây đều… là lời lẽ hổ báo gì vậy! Chuyện cấp bách bây giờ là cái này sao? Sau khi ta thành hôn, muốn “thế kia” thế nào mà chẳng được!
Ta vội vàng bước tới đỡ lấy hắn.
Hắn chớp chớp mắt: “Nguyệt nhi? Sao lại có hai Nguyệt nhi?”
“Thanh Phong ca ca, ta mới thật sự là Nguyệt nhi.” Giang Nhược Tình cũng chạy theo ra. Chỉ là khi nhìn thấy mấy người đang đứng bên ngoài, nó sững sờ tại chỗ.
“Các… các người sao lại ở đây?” Nó lại nhìn thấy Hạ Liên, sắc mặt trong phút chốc không còn một giọt máu.
“Ngài nghe ta giải thích.”
Nó hoảng hốt bước tới, muốn kéo lấy tay áo Hạ Liên, lại bị Hạ Liên hung hăng hất ra: “Giải thích cái gì? Ta thương ngươi, yêu ngươi. Vì muốn cưới ngươi, ta đã quỳ ở từ đường suốt ba ngày trời, không tiếc chống đối phụ mẫu để cầu xin họ vứt bỏ mặt mũi mà đến Giang gia đổi hôn sự. Còn năm tháng nữa chúng ta sẽ thành hôn, ta lòng đầy mong chờ, đổi lại là ngươi đối xử với ta như vậy sao!”
Giang Nhược Tình bị hất ngã xuống đất.
Hạ Liên chỉ để lại một câu: “Chuyện này, ta sẽ để mẫu thân ta đến cửa!”
Rồi phất tay áo bỏ đi.
Ta biết, Giang Nhược Tình xong đời rồi. Bất kể là nhiệm vụ công lược của nó, hay là hôn sự tương lai của nó. Nó là thứ nữ, hôn sự có thể lựa chọn vốn đã không nhiều. Nếu chuyện này Hạ Liên không biết, nó còn có thể có đường lui.
Chỉ là, nó dám tính kế ta như vậy, ta sao có thể tha cho nó.
Ta ngồi xổm xuống: “Thuốc giải đâu?”
Giang Nhược Tình căm hận nói: “Ngươi ba lần bảy lượt phá hỏng chuyện tốt của ta, dựa vào đâu mà ta phải đưa thuốc giải cho ngươi! Nằm mơ đi!”
Ta phất tay, nha hoàn bên cạnh lập tức xông lên giữ chặt nó.
Ta nói: “Lấy giẻ rách nhét miệng nó lại. Đánh cho ta! Đánh đến khi nào nó gật đầu đưa thuốc giải thì thôi.”
Nó hét lên: “Ngươi dám! Ta dù gì cũng là tiểu thư của Giang phủ, bị phụ thân nhìn thấy ông ấy sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Sau đó liền bị giẻ rách chặn miệng, phát ra tiếng “ô ô”.
“Ngươi làm ra loại chuyện này, phụ thân mới là người không tha cho ngươi. Đánh cho ta! Có chuyện gì ta chịu trách nhiệm!”
Trong chốc lát, tiếng “bốp bốp” vang vọng khắp tiểu viện.
Đánh đến cái tát thứ mười, nó liền không ngừng gật đầu.
Ta lấy giẻ rách trong miệng nó ra, tiện tay nhặt một mảnh sứ vỡ. Ta cảnh cáo, đưa mảnh vỡ ướm lên mặt nó: “Ngươi dám lừa ta, ta liền rạch nát mặt ngươi.”
Nó kinh hãi nhìn mảnh sứ vỡ trong tay ta: “Ta không lừa ngươi, ngươi đừng rạch mặt ta! Ở hàng thứ hai trong tủ sách trong phòng, có một bình ngọc đựng thuốc giải, uống vào là khỏi.”
Ta nhét giẻ rách lại vào miệng nó, đích thân vào phòng tìm ra bình ngọc, rồi sai nha hoàn đi múc một chậu nước lạnh.
Một chậu nước hắt thẳng vào mặt Cố Thanh Phong.
Hắn rùng mình một cái, cuối cùng cũng có chút ý thức. Cho hắn uống thuốc giải, mày hắn dần giãn ra, ánh mắt cũng dần trong trẻo trở lại.
Ta thở phào nhẹ nhõm, đợi hắn từ từ hồi phục.
Một khắc sau, hắn gật đầu ra hiệu: “Không sao rồi, đa tạ A Nguyệt.”
Nếu hắn đã không sao, ta liền cáo từ trước.
“Ta phải đưa thứ muội về nhà trước. Ngươi yên tâm, chuyện này nhà ta sẽ cho ngươi một lời công đạo. Có thể cầu xin ngươi đừng truyền chuyện này ra ngoài không?”
Hắn cười bất đắc dĩ: “Lời của ngươi, ta có bao giờ không đồng ý đâu. Mau đi đi.”
Về đến nhà, ta đem mọi chuyện kể lại cho phụ thân và mẫu thân.
“Nghiệt chướng! Ngươi… ngươi sao dám!” Phụ thân tức giận tát Giang Nhược Tình một cái, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Giang Nhược Tình bị tát lảo đảo, biết không thể chối cãi, chỉ ôm mặt khóc nức nở.
Mẫu thân vội vàng bước tới vuốt ngực cho ông: “Phu quân bớt giận.”
Phụ thân hít một hơi, quay sang oán trách ta: “Con cũng thật là! Tỷ muội các con cùng đi dự yến, vốn nên tương trợ lẫn nhau, đằng này con lại còn làm ầm ĩ để Hạ Liên biết chuyện.”
Ta sa sầm mặt: “Từ nhỏ phụ thân đã luôn thiên vị muội muội. Ta có cái gì, muội ấy cũng sẽ có một phần. Mẫu thân từ nhỏ đã định hôn sự cho ta, nó rõ ràng biết đó là người ta sắp gả, lại vẫn cùng Hạ Liên liếc mắt đưa tình, phụ thân cũng nhắm một mắt mở một mắt.”
“Hiện giờ muội muội làm sai chuyện, phụ thân vẫn nghĩ là ta có lỗi hay sao?”
“Nó làm ra chuyện xấu xa như vậy, ta vì che giấu thanh danh cho các tỷ muội trong tộc nên không làm lớn chuyện, chỉ báo cho vị hôn phu của nó biết. Phụ thân lại muốn bám riết lấy điểm này không tha ư?”
Phụ thân trừng mắt, không ngờ ta lại nói ra những lời này.
Ta không chút yếu thế: “Phụ thân vẫn nên nghĩ cách ăn nói với Cố lang và Hạ gia thì hơn. Nữ nhi cáo lui!”
Ta xoay người rời đi, mặc kệ phụ thân ở sau lưng tức đến bốc khói.
Giang Nhược Tình vừa muốn cái này lại muốn cả cái kia, ta lại cứ muốn nó không có được bất cứ thứ gì. Cố Thanh Phong đang là người được sủng ái bên cạnh Thánh thượng, nó dám tính kế hắn, thì phải gánh chịu hậu quả.
Lần này, phụ thân cũng không bảo vệ được nó nữa rồi.
Dù sao cũng không có việc gì, ta lo lắng vết thương trên tay Cố Thanh Phong, nên ngày hôm sau ra y quán mua thuốc trị thương, bảo hạ nhân mang đến Tướng quân phủ.
Còn ta thì ngồi uống trà ở trà lâu.
Lúc hạ nhân quay về, Cố Thanh Phong cũng đi cùng.
Ta ngạc nhiên, rót cho hắn một tách trà: “Sao ngươi lại tới đây? Không ở nhà dưỡng thương cho tốt đi.”
Hắn cười cười ngồi xuống: “Sợ nàng lo lắng, đến cho nàng xem. Hôm qua ta đã băng bó rồi, chỉ cần tĩnh dưỡng là được.”
Ta nhìn qua, rõ ràng là hắn tự tay băng bó qua loa. Vẻ lộn xộn đó khiến ta vô cùng chê bai: “Vậy hôm nay ngươi thay thuốc chưa?”
Hắn sững sờ: “Vẫn chưa.”
Ta kéo ghế lại gần hắn: “Đưa tay qua đây, ta thay thuốc cho.”
Hắn có chút ngượng ngùng: “Cái này… không cần đâu, ta sợ dọa nàng.”
Ta kéo tay hắn qua, bực bội nói: “Làm như chưa từng băng bó cho ngươi không bằng. Trước đây ở nhà ngoại tổ, ngươi đánh nhau bị thương, một mình băng bó không tiện, chẳng phải vẫn là ta băng cho sao.”
Hắn lí nhí ngậm miệng, mặc cho ta tháo băng gạc ra, để lộ vết thương dữ tợn.
Ta cẩn thận rắc thuốc, có chút tức giận: “Ngươi rạch sâu như vậy làm gì? Thế này sẽ để lại sẹo mất.”
“Ta sợ mình không đủ tỉnh táo, lỡ thật sự làm sai chuyện, nàng sẽ không cần ta nữa.” Hắn lí nhí.
Ta sững lại, động tác cứng đờ. Lòng ta mềm nhũn.
Ta hạ giọng: “Sao ta lại không cần ngươi chứ?”
Ta bôi thuốc cho hắn xong, băng bó lại vết thương cẩn thận.
“Phụ thân đã lệnh cho Giang Nhược Tình ba ngày sau phải đến trang viên ở nông thôn, vĩnh viễn không được quay về kinh thành.”
“Hôn sự của nó và Hạ Liên, Hạ gia đã đến tận cửa từ hôn rồi.”
Cố Thanh Phong vội vàng hỏi: “Vậy hôn sự của chúng ta thì sao? Sẽ không bị ảnh hưởng chứ?”
Ta cố tình muốn trêu hắn, nên thở dài một hơi.
Hắn lập tức sốt ruột: “Sao vậy?”
Ta không nhịn được cười: “Không sao, vẫn là ba tháng sau.”
Trước khi Giang Nhược Tình đi, nó nằng nặc đòi gặp ta một lần.
Ta đã đến.
Nó thấy ta đến, liền cười gằn: “Nguyện thua cược. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu. Ta rõ ràng là nữ chính của thế giới này, nam chính và nam phụ đều phải yêu ta. Ta nghĩ tới nghĩ lui, mấu chốt nằm ở ngươi. Ngươi là ai? Cũng là người làm nhiệm vụ?”
Ta lắc đầu: “Muội muội đang nói gì vậy? Ta hoàn toàn không biết. Trời không còn sớm nữa, lên đường đi.”
Nực cười, một kẻ thất bại, ta phí lời với nó làm gì.
Phu xe thúc ngựa, nó tức tối nói: “Ngươi đừng đắc ý, phụ thân thương ta nhất, đợi ông ấy nguôi giận ta sẽ trở về!”
Ta mỉm cười, xoay người trở về phủ.
Ta sao có thể để nó có cơ hội quay về.
Ba tháng sau, ta và Cố Thanh Phong thành hôn. Mười dặm hồng trang, kiệu lớn tám người khiêng.
Ba tháng sau hôn lễ, tin tức từ trang viên truyền đến.
Giang Nhược Tình đột phát bệnh nặng, mất ngay trong đêm.
Ta nghe tin này mà không hề bất ngờ, chỉ thản nhiên ngồi hóng mát.
Lãnh đạm buông một câu: “Vậy sao? Thật khiến người ta đau lòng quá.”
(Hết)