Mẫu thân ta đã vội vàng gọi ta: “Nguyệt nhi, đừng hành động theo cảm tính.”
Ta quay đầu nhìn bà, mẫu thân mặt đầy lo lắng. Ta biết bà đang lo điều gì. Bà biết ngày thường người ta muốn gả nhất chính là Hạ Liên, sợ ta nhất thời xúc động hành sự, sau này sẽ hối hận.
Ta mỉm cười với bà: “Phụ thân, mẫu thân. Nữ nhi cũng không phải không gả đi được, không nhất thiết phải gả vào Hạ gia. Chuyện tình cảm hà tất phải cưỡng cầu.”
Hạ Liên tháo tín vật trả lại cho ta, còn áy náy nói: “Nguyệt nhi, thật sự xin lỗi. Ta cũng không muốn đợi đến sau khi thành hôn mới nhận ra nội tâm của mình, phụ bạc nàng.”
Phụ thân thấy tình hình này, đành thở dài: “Nếu đã như vậy, hôn sự này liền từ hôn đi.”
Ta bảo nha hoàn cất kỹ ngọc bội, mỉm cười: “Còn về chuyện Hạ công tử muốn cầu hôn thứ muội của ta. Thứ muội cũng đang có mặt ở đây, Hạ công tử chi bằng hỏi ý kiến của thứ muội xem sao?”
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Giang Nhược Tình.
Giang Nhược Tình ấp úng: “Ta… ta…”
Ta ở bên cạnh thản nhiên lên tiếng: “Muội muội thật đúng là mệnh tốt. Nghe nói Hạ công tử đã quỳ ở nhà suốt ba ngày ba đêm mới cầu được nhân duyên này, muội muội bây giờ nhất định là rất cảm động đi?”
[Ha ha ha nữ phụ mỉa mai hay lắm, phen này nữ chính chọn thế nào cũng không xong rồi.]
[Chọn gả cho nam phụ thì nhiệm vụ không hoàn thành được. Chọn không gả thì không chỉ vả mặt Hạ gia, mà còn vả mặt cả Giang gia. Dù sao thì thứ mà đích nữ còn không có được, một thứ nữ như nó lại không cần, làm mất lòng tất cả mọi người.]
[Haiz, nữ chính mà không vang danh thiên hạ, thì đâu ra đống chuyện phiền phức này.]
[Lầu trên nói sai rồi? Nữ chính không vang danh, cổng lớn không ra cổng sau không bước, nam chính làm sao mà chú ý tới nàng ta được.]
Ta lặng lẽ đảo trắng mắt. Chú ý thì chú ý, ngươi cướp vị hôn phu của ta làm gì? Hắn tặng đồ gì cũng không từ chối, người không biết còn tưởng hắn là vị hôn phu của ngươi đấy.
Giang Nhược Tình trợn trắng mắt, vậy mà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khung cảnh nhất thời hỗn loạn.
Phụ thân từ trên ghế gỗ đứng dậy xem xét.
Hạ Liên gấp gáp ôm lấy nó, hét lớn: “Tình nhi? Tình nhi? Gọi đại phu! Mau gọi đại phu!” Đồng thời đá tiểu tư một cước: “Mau đi tìm!”
Không lâu sau, đại phu xách hòm thuốc chạy tới. Đại phu cẩn thận bắt mạch một hồi rồi trầm ngâm giây lát: “Sức khỏe của Giang nhị tiểu thư không có gì đáng ngại, có lẽ là nhất thời kích động nên ngất đi. Nghỉ ngơi cho tốt đợi tự nhiên tỉnh lại là được.”
Nói xong, liền thu dọn hòm thuốc cáo lui trước.
Lúc này, bình luận lại lên tiếng.
[Thật ra không cần nghỉ ngơi, nhìn là biết giả vờ rồi. Cứ bấm nhân trung, bất kể là giả vờ hay không cũng đều sẽ tỉnh.]
[Vị đại phu này nhìn là biết giả vờ ngất rồi, chẳng qua là gặp loại cảnh này nhiều nên không tiện nói thẳng thôi.]
Nhân trung? Huyệt nhân trung?
Ta nhìn về phía Hạ Liên: “Hiện giờ ngài có muốn nghe đáp án của muội muội ta hay không?”
Hạ Liên tiếc nuối gật đầu: “Đương nhiên là muốn, chỉ là Tình nhi cần nghỉ ngơi cho tốt. Ta hôm khác sẽ lại đến cửa bái phỏng.”
“Không cần.” Ta phi một bước lên trước, ra sức bấm mạnh vào nhân trung của Giang Nhược Tình.
“Á!” Giang Nhược Tình kêu lên một tiếng thảm thiết, đột ngột mở bừng mắt.
Ta lùi lại một bước, nhường sân khấu lại cho Giang Nhược Tình tự diễn, ẩn sâu công và danh.
Hạ Liên bước tới nắm lấy tay nó: “Tình nhi, nàng tỉnh rồi? Trong người có chỗ nào không thoải mái không?”
Giang Nhược Tình yếu ớt nói: “Ta… ta bị sao vậy?”