Nhưng lần này, ta nhìn Tô Linh đang đi theo sau kiệu hoa rồi vịn tay bà mai bước lên kiệu.
Thiên mệnh chi tử ư? Mệnh cách này nghe thật khiến người ta khoan khoái.
Bây giờ, thiên mệnh của các người, ta muốn nó.
3.
Kiệu hoa lắc lư đi được nửa đường.
Thấy sắp đến nơi mã phỉ mai phục, Tô Linh ở phía sau đã sợ đến trắng bệch cả mặt. Nhưng vì có mấy bà vú đi bên cạnh, người nào người nấy đều khỏe như vâm, một tiểu nha hoàn vai không vác nổi, tay không xách nổi như nàng ta tuyệt đối không thể trốn thoát.
[Nữ chính sắp khóc đến nơi rồi, phen này đúng là tiến thoái lưỡng nan.]
[Cầu cho An Vương Thế tử mau đến diệt phỉ đi. Vốn dĩ nam phụ thứ hai phải đợi đến khi nữ phụ độc ác bị hành hạ xong mới đến. Nhân lúc sào huyệt mã phỉ đại loạn, nữ phụ mới thừa cơ trốn ra ngoài, vừa hay lướt qua An Vương Thế tử đang bị thương nặng. Sau đó, An Vương Thế tử lại tình cờ được nữ chính lên núi hái thuốc cứu giúp, đó chính là khởi đầu cho việc nam phụ thứ hai vừa gặp đã yêu nữ chính.]
[Bây giờ tình hình đã thay đổi, hy vọng An Vương Thế tử có thể đến diệt phỉ sớm hơn, nếu không nữ chính có thể gặp nguy hiểm.]
[Vốn dĩ đây là một cái bẫy dành cho nữ phụ, bây giờ vì nữ chính cũng bị cuốn vào nên có thể sẽ không thực hiện được nữa, thật đáng tiếc.]
Mắt ta sáng lên.
Quả nhiên, mang theo thiên mệnh chi nữ chắc chắn có tác dụng. Lời lẽ của những dòng chữ này tuy giả tạo, độc địa, phiền phức, nhưng lại rất hữu ích!
Ta vén rèm kiệu hoa lên: “Linh Nhi, đi mệt rồi phải không?”
“Mau lên đây ngồi cùng ta.”
Ta vẫy tay với nàng ta, ra hiệu cho người bên cạnh đưa nàng ta tới. Có lẽ đã nhận ra điều bất thường, trong mắt nàng ta lộ rõ vẻ không tình nguyện. Nhưng không chống lại được sự xô đẩy của mấy bà vú bên cạnh, nàng ta bị đẩy thẳng lên kiệu.
“Tiểu thư, việc này không hợp quy củ, nô tỳ vẫn nên xuống dưới thì hơn.”
Tô Linh cắn chặt môi dưới, ra vẻ như bị ta ức hiếp.
Ta cười nói: “Quy củ gì chứ, không phải Linh Nhi ngươi trước nay đều không để ý sao?”
“Dù sao thì, việc có thể lén lút tư thông với vị hôn phu của ta, cũng không phải là chuyện mà một người giữ quy củ có thể làm ra, phải không?”
Lời vừa dứt, sắc mặt nàng ta tức thì trắng bệch. Nàng ta dùng hai tay che chặt bụng mình: “Ngươi muốn làm gì?”
“Nếu ngươi dám làm hại ta và đứa con trong bụng ta, Tuyên Minh ca ca sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Ta chỉ thấy nực cười, đã bày ra kế sách độc địa như vậy để hại ta, lẽ nào ta sẽ tha cho hắn sao?
“Ngươi đừng sợ, ta chỉ muốn tác thành cho ngươi thôi.”
“Hôm nay ngươi làm tân nương, thấy thế nào?”
[Sao nữ phụ lại biết Tô Linh có thai? Lẽ nào ả ta trọng sinh?]
[Thảo nào hôm nay cứ nhất quyết đòi nữ chính tiễn dâu, hóa ra là có mục đích này. Nữ chính tuyệt đối không được đồng ý!]
Vẻ mặt Tô Linh thay đổi liên tục, cuối cùng lộ ra vẻ đau đớn như thể phải nhường đi người nam nhân mình yêu thương.
“Đa tạ tiểu thư. Chỉ là hôm nay nếu đột ngột đổi tân nương sẽ khiến người khác dị nghị, không tốt cho Tuyên Minh ca ca. Hơn nữa, thân phận của ta và Tuyên Minh ca ca cách biệt một trời một vực, một nữ tử như ta làm chính thê của huynh ấy, sẽ không giúp ích được gì cho huynh ấy cả.”
Nói rồi, nàng ta bắt đầu lau nước mắt.
“Linh Nhi chỉ cầu xin tiểu thư có thể cho Linh Nhi ở lại bên cạnh Tuyên Minh ca ca là được rồi, dù chỉ là một thông phòng, hoặc là…”
Lời còn chưa nói hết, đã bị Tuệ Nhi đứng chờ bên cạnh giữ chặt.
Rất nhanh, y phục trên người chúng ta đã được hoán đổi.
“Lắm lời, bản tiểu thư chỉ thông báo cho ngươi.”
“Chứ không phải thương lượng với ngươi.”
4.
Phía trước đã ra khỏi thành.