Tôi thầm thương tr/ộm nhớ sư tôn của mình suốt bốn trăm năm, không ngờ một ngày bị phát giác, trở thành trò cười lớn nhất Cửu Châu. Cuối cùng khi tẩu hỏa nhập m/a, sư tôn ôm ch/ặt đồ đệ mới thu nhận, phóng một ki/ếm xuyên qua thân thể tôi. Khi tỉnh dậy lần nữa nhìn thấy sợi xích trên tay, tôi chìm vào trầm tư. Sư tôn nửa ôm lấy tôi, hôn lên trán tôi: “Sư tôn sẽ không để ngươi phải chịu oan ức nữa.” Nhìn thấy vẻ đi/ên cuồ/ng ẩn hiện trong đôi mắt hắn, tôi thốt ra một câu ch/ửi thề: “Đ** mẹ!”
Bình luận