Chồng tôi, Hàn Khải Minh, đột ngột lên cơn đau tim vào lúc nửa đêm.
Tôi gọi 120 và đưa anh ấy đến bệnh viện cấp cứu.
Trên đường đến bệnh viện, tôi sợ bố mẹ chồng thức giấc giữa đêm sẽ hoảng hốt nên không dám gọi điện trực tiếp, chỉ nhắn tin cho mẹ chồng:
“Mẹ, nhà có chuyện rồi, mẹ thấy tin nhắn thì liên lạc lại với con ngay nhé.”
Tôi cứ nghĩ bố mẹ chồng đã ngủ từ lâu, nhưng chưa đầy một phút sau, bà đã trả lời tin nhắn. Nội dung tin nhắn khiến tôi lạnh toát sống lưng.
“Thành công rồi chứ? Vương Tiểu Nhã chec hẳn chưa?”
“Phải chắc chắn nó chec rồi mới gọi 120 nhé!”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cả người run lên bần bật.
Vương Tiểu Nhã chính là tên tôi.
Lúc này tôi mới nhớ ra, tôi đang dùng điện thoại của Hàn Khải Minh nhắn tin.
Bình luận