Yêu Tôi Khó Lắm

Chương 2



Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi đã nằm sẵn trên giường trong phòng ngủ.

Tứ chi rã rời, tôi cố gắng ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, chẳng buồn nhấc người, nhưng hình như tôi cần phải ăn gì đó.

Lê lết mười mấy phút, tôi thở dài một cái thật sâu, cuối cùng cũng gượng dậy khỏi giường.

Từng bước từng bước lết xuống lầu.

Và một ngày “tươi đẹp” bắt đầu bằng cảnh Cố Dao lăn từ cầu thang xuống.

Tôi há hốc nhìn cô ta nằm bẹp dưới đất, la oai oái như thể bị người ta đánh thật:

“Mẹ ơi, chị đẩy con! Chị ấy không thích con!”

Nhìn dáng vẻ ăn vạ quá đỗi lố bịch kia, tôi bắt đầu hối hận — đúng ra hôm nay tôi không nên rời khỏi giường.

Ba mẹ và anh trai ngồi trong phòng khách hiển nhiên đã quá quen với mấy trò này rồi.

Ba tôi đang cầm tờ báo lật xem, nghe vậy cũng chỉ nhấc mắt lên liếc một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu đọc tiếp.

Mẹ tôi thản nhiên nói: “Dao Dao, sàn nhà lạnh lắm, đứng dậy đi con.”

Anh trai tôi ngồi trên sofa uống cà phê, chỉ về phía camera an ninh ở đầu cầu thang, giọng nhàn nhạt: “Chỗ đó có gắn camera.”

Cố Dao khựng lại, hiển nhiên là không ngờ có chi tiết này.

Cô ta sững người hai giây, rồi dứt khoát chơi tới bến — đập tay xuống sàn, gào khóc thảm thiết:

“Các người thiên vị chị ta! Rõ ràng là chị ta đẩy tôi, vậy mà ai cũng bênh chị ta! Tôi không có chút địa vị nào trong cái nhà này hết!”

Cô ta gào đến rách họng, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt, trông như vừa phải chịu nỗi oan ngút trời.

Tôi nhìn cảnh đó, cứ thấy quen quen sao ấy.

“Đừng khóc nữa, chúng ta sống hòa thuận một chút không được à?”

Câu nói đó như thể nhấn vào nút tạm dừng, Cố Dao lập tức im bặt.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe: “Lâm An, tránh ra! Tôi không cần cô đỡ!”

“Được thôi. Ba mẹ, con đói, có gì ăn không ạ?”

Nghe tôi nói, ba liền gập tờ báo lại, dặn người hầu: “Mang bữa sáng lên.”

“Ba ơi!” Cố Dao hoảng rồi, cô ta như con gián nằm sấp bốn chân bò nhanh về phía ba, níu lấy tay ông: “Sao ba lại lo cho chị ấy mà không lo cho con? Ba không yêu con nữa sao?”

“Con hả? Đừng làm ồn. Máy bay rơi chắc con cũng sống sót được ấy chứ.”

Cố Dao không bỏ cuộc, lại bò tới chỗ mẹ nũng nịu: “Mẹ ơi, chân con đau quá, mẹ đỡ con dậy với…”

Mẹ chẳng buồn nhìn: “Quản gia, đỡ Dao Dao đi nghỉ đi.”

Quản gia nãy giờ đứng một bên làm phông nền, mặt không cảm xúc bước lên: “Mời cô Cố Dao.”

Cố Dao giở chiêu quen thuộc, ngồi bệt dưới sàn ăn vạ, miệng kêu la chân đau.

Ăn sáng xong, ba mẹ đã đi làm rồi.

Anh trai ngồi xuống ghế bên cạnh tôi, nở một nụ cười thật lòng:

“Hôm nay anh được nghỉ.”

Tôi gật đầu: “Ừ, đúng là chuyện tốt, có thể ngủ một giấc thật ngon rồi.”

Mắt anh sáng lên, tỏ ra vô cùng tán thành với quan điểm của tôi.

Cố Dao bước tới, chu môi kéo tay anh: “Anh ơi, hôm nay anh nghỉ thì đi chơi với em nha~”

“Em muốn đi Disney, mình bay đi trưa là tới rồi, tối bay về cũng không ảnh hưởng đến việc mai đi làm mà.”

Sắc mặt anh trai lập tức sầm xuống, anh gỡ tay Cố Dao ra, nghiêm giọng:

“Dao Dao, hôm qua em tìm người đến gây sự với An An, đúng không?”

Cố Dao khựng người, quay đầu né tránh, lí nhí đáp:

“Em chỉ bảo bọn nó dọa chị ấy thôi, chứ đâu có định đánh… với lại chị ấy cũng đâu sao đâu mà…”

“Anh chỉ quan tâm chị ấy, trong khi em phải vào viện mà anh cũng chẳng hỏi han gì!”

Anh trai quay sang tôi, nâng giọng:

“Từ nay nếu Cố Dao còn làm mấy chuyện như vậy, em cứ báo công an, chúng ta sẽ cho cô ta vào tù.”

Câu nói đó khiến cả tôi lẫn Cố Dao đều sững người.

Cố Dao bật khóc, cắn môi, để lại một câu: “Anh là đồ xấu xa!” rồi bỏ chạy.

Tôi nhìn bóng lưng cô ta, trong lòng càng thêm khó hiểu.

“Cô ta đâu có tranh giành quyền thừa kế với anh. Nuôi thêm một người thôi mà, có cần phải gay gắt vậy không?”

Anh không trả lời câu hỏi của tôi, mà mỉm cười hỏi ngược lại: “Chứ em có muốn thừa kế công ty không?”

Tôi cũng chẳng đoán nổi ý anh, nhưng nghĩ tới mấy trò đấu đá tranh quyền đoạt lợi mệt mỏi, tôi thành thật đáp: “Không, em chỉ muốn làm một phú nhị đại thôi.”

Anh thở dài: “Tiếc thật, anh cứ tưởng sắp được giải thoát rồi.”

Thấy tôi nhìn anh nghi hoặc, anh bắt đầu giải thích.

“Anh, ba, mẹ… đều không thích đi làm, chỉ muốn nằm ườn thôi.”

“Mấy năm trước thì còn chút sức ráng chơi với con cái.”

“Nhưng lúc em sinh ra, mấy chú bác và con của họ đều chết hết, chỉ còn lại ba.”

“Ông nội ép ba tiếp quản công ty.”

“Nên nếu em đồng ý…”

Tôi lập tức cắt ngang: “Không đồng ý, cảm ơn.”

“Haiz… thôi vậy. Nhưng mà sau khi em tốt nghiệp đại học thì vẫn phải vào công ty làm, ông nội sẽ không buông tha đâu.”

“Vậy sao không để Cố Dao làm, cô ta chắc vui lòng lắm.”

Anh cười khổ: “Cô ta ngu quá.”

“Giao bài tập nhóm cho đứa ngốc làm rồi sửa lại còn mệt hơn là tự làm từ đầu.”

Tôi cứng mặt lại, bất chợt nhớ đến hai ông bà phụ huynh ngốc nghếch kia, ký ức đau thương ùa về, chẳng còn tâm trạng tiếp tục chủ đề này, liền chuyển hướng:

“Anh ghét Cố Dao à?”

Anh lập tức lắc đầu: “Không đến mức đó.”

“Vừa rồi chỉ là dọa cô ta thôi, để cô ta biết điều chút. Dù sao cô ta vẫn chưa đủ mười tám, chưa vào tù được.”

“Đương nhiên, sau khi cô ta đủ mười tám, em báo công an bắt cô ta đi cũng là một kết cục không tồi.”

“Với tính cách của cô ta, sớm muộn gì cũng vào đấy thôi.”

Tôi thầm oán than trong lòng — tôi với Cố Dao thật đúng là số nhọ, gặp ba mẹ nào cũng chẳng bình thường.

Dù Cố Dao có quay về, thì ba mẹ ruột của cô ta còn tệ hơn: vừa không yêu, vừa không có tiền.

Nhà họ Cố tuy không có yêu thương, nhưng ít ra còn có tiền.

À mà không đúng, hình như Cố Dao cũng không có tiền?

“Sao lại thế?”

“Sao gì cơ?”

“Cố Dao hình như không có tiền tiêu, mấy người không cho cô ta sao?”

Anh cười, kéo tôi ra ban công, chỉ về phía cổng lớn: “Thấy chưa? Cái tượng trần truồng kia là cô ta mua tác phẩm của anh đấy.”

“Sau vườn còn nuôi mười con bò, năm con cừu, hai chục con gà. Đó là số còn lại sau khi đã ăn bớt đi rồi.”

“Giờ cô ta không cho ăn nữa, cũng không cho bán, bảo là đã đặt tên cho từng con, có tình cảm rồi.”

“Dù cô ta chưa từng gọi đúng tên con nào.”

“Em từng thấy vali cỡ 200 inch chưa?”

“Dao Dao nói, lỡ bị đuổi khỏi nhà thì sẽ mang cái vali đó theo, coi như nhà di động.”

Tôi im lặng.

Bảo sao hôm qua cảm thấy nhà này trang trí… hơi bị “độc lạ”.

Vì sợ Cố Dao, tôi kiên quyết từ chối chuyện chuyển trường.

Ai ngờ sau khi khai giảng, Cố Dao lại đuổi theo tới tận đây.

Nhìn cô ta đứng trên bục giảng bô bô phát biểu, tôi chỉ còn biết bất lực dùng sách Ngữ Văn che mặt, cố tự lừa mình lừa người.

Nhưng cô ta nào có cho tôi cơ hội thoát, vừa dứt lời đã lao thẳng từ bục giảng xuống, chạy tới bên bàn học của tôi.

“Chị ơi, trùng hợp quá nha~ Không ngờ lại gặp chị ở đây đó!”

Cả lớp đồng loạt quay đầu nhìn tôi, tôi đau khổ ôm mặt, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Người ta… có thể bỏ học không?

Tôi vừa thốt lên ý nghĩ đó, bạn cùng bàn liền bật cười.

Cô ấy nói: “Cậu nghĩ kỹ chưa?”

“Muốn nghỉ học thì phải báo với giáo viên chủ nhiệm, làm cả đống thủ tục, còn phải thông báo với phụ huynh.”

“Cậu là học sinh đứng đầu khối đó, thầy chủ nhiệm dễ gì để cậu đi.”

“Hay là cậu định nói với thầy: ‘Con giàu rồi, con không cần học nữa’, thử đoán xem thầy sẽ phản ứng sao?”

“…Thôi, cậu nói cũng có lý.”

“Chị ơi, hai người đang nói gì đó? Không rủ em là sao? Chị ghét em hả?”

Bạn cùng bàn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, kiểu như đang nói: “Em gái cậu làm sao vậy trời…”

Tôi thở dài, bất đắc dĩ hỏi: “Cô tới tìm tôi làm gì?”

“Chị ơi, sắp đến đại hội thể thao rồi, em đã đăng ký cự ly 1.500 mét cho cả hai chúng ta nha~”

“Cái gì?!”

Tôi đập bàn đứng phắt dậy, hét lên không thể tin nổi.

Cố Dao làm bộ ấm ức: “Sao vậy chị? Chị không muốn tham gia hả?”

“Chị sợ em được yêu thích trong trường, cướp mất hào quang của chị đúng không? Đừng lo, em sẽ nhường chị mà~”

“Cô, cô, tôi… tôi…”

Tôi tức đến nghẹn lời, thiếu chút nữa ngất xỉu tại chỗ, trước mắt tối sầm.

1.500 mét? Với tôi mà nói, đó chẳng khác nào hành hình.

Tôi cần một năm để hồi phục tâm lý.

“Vì sao cô lại đăng ký cho tôi?!”

Tôi vừa tuyệt vọng vừa tức giận, hoàn toàn không hiểu nổi.

Cố Dao vô cùng đắc ý: “Em muốn quyết đấu với chị, để ba mẹ thấy ai lợi hại hơn!”

Tôi hít sâu một hơi, gật đầu: “Được, tôi thi với cô. Cô đi đi.”

Cố Dao hí hửng bỏ đi, tôi thì tranh thủ đi tìm lớp trưởng hỏi xem có thể hủy đăng ký không.

Lớp trưởng bảo danh sách đã nộp rồi.

“Nhưng cậu có hỏi ý kiến tôi đâu?”

“Xin lỗi xin lỗi, tớ mời cậu ăn cơm nhé, đừng giận nữa mà.”

“Đến hôm đó cậu cứ nói đau bụng là được, dù sao bọn mình cũng chẳng thể chạy lại mấy đứa chuyên thể thao đâu.”

Tôi đồng ý, tới hôm đại hội thể thao thì xin nghỉ. Cố Dao giành được hạng nhất.

Cả lớp tôi há hốc mồm nhìn cô ta.

“Chị ơi, chị ơi, nhìn nè! Em được hạng nhất đó!”

“Chỉ tiếc là chị bị trật chân, hạng nhất mới thuộc về em thôi~”

Tôi cúi xuống nhìn cặp chân gầy gò yếu ớt của mình — không hiểu sao cô ta lại ảo tưởng tôi có thể về nhì?

Trong mắt cô ta, tôi thật sự có tiềm năng tranh chức vô địch?

Sau đại hội thể thao, Cố Dao nghĩ rằng các bạn sẽ ghét tôi, nhưng kết quả là… chẳng có gì thay đổi cả.

Dù sao thì cũng là học sinh cấp ba, lại còn học lớp chọn, ai nấy đều mệt mỏi.

Tương lai quan trọng hơn tình cảm, thi đại học còn quan trọng hơn sức khỏe, mọi thứ đều phải nhường đường cho việc học.

Nhưng Cố Dao lại giống như người ngoài cuộc vậy.

Thầy giáo vừa đặt câu hỏi là cô ta lập tức giơ tay, nhưng chưa lần nào trả lời đúng.

Sáng nào cũng thay đủ kiểu váy áo, chạy đến hỏi tôi: “Chị ơi, em mặc thế này có đẹp không?”

Ở trường thì hỏi ai là nam thần hot nhất, muốn tán được người ta làm bạn trai.

Kết quả là… chẳng có nam thần nào cả. Diễn đàn trường thì trống trơn. Chỉ có thi cử là có — mà cô ta thì chẳng thi nổi tôi.

Tôi thật sự không hiểu nổi não bộ của Cố Dao, mà cũng chẳng muốn tỏ ra tôn trọng.

Nghỉ giữa giờ mười phút mà cũng phải lôi tôi ra tranh luận xem ba mẹ yêu ai hơn.

Yêu thì có ý nghĩa gì? Không bằng tranh thủ ngủ thêm một lát.

Vậy nên tôi quyết định dẫn Cố Dao đi khám tâm lý.

Tuy cô ta sức khỏe bình thường, nhưng rõ ràng là có bệnh.

Nhưng Cố Dao không muốn đi, tôi đành nhờ quản gia giúp. Quản gia nói:

“Cô An, ông chủ từng dẫn cô Dao Dao đi khám rồi.”

“Kết quả là cô ấy nhảy từ tầng bốn xuống, không trầy một sợi tóc, nhưng dọa hai bác sĩ sợ suýt ngất.”

“Sau đó chúng tôi thay đổi nhiều bác sĩ tâm lý, nhưng người buộc chuông thì phải chính tay gỡ chuông, ông bà chủ cũng đã cố gắng hết sức.”

“Cô chắc cô xử lý được không?”

Dĩ nhiên là không. Tôi bỏ cuộc. Tốt nhất là thi đại học xong rồi chạy thật xa.

Dù sao cũng đâu phải con tôi.

Ban đầu tôi định nhẫn nhịn, nhưng tối đó khi đang ngủ, bị Cố Dao chui vào chăn, nắm vai lắc mạnh, tôi hối hận rồi.

“Cô làm gì vậy?”

“Hừ hừ, Lâm An, chị ăn cắp con Vịt Donald gắn kim cương của tôi!”

Tôi cười khẩy, tặng cho cô ta một bạt tai.

Cố Dao ôm má vẫn cười, rồi chạy thẳng ra ngoài, đứng trước phòng ba mẹ gào lên:

“Ba mẹ ơi! Chị đánh con! Chị còn ăn cắp đồ của con!”

Tôi nghe tiếng cô ta tố cáo mà đi ra phòng, lòng đầy nghi hoặc.

Rõ ràng tối qua tôi đã khóa cửa mà?

Đang thắc mắc thì thấy Cố Dao đạp cửa phòng ba mẹ, xông vào, kéo hai người ra ngoài, quẳng lên ghế salon.

Ba mẹ bị quăng lên sofa, chỉ thấy ngực phập phồng thở đều đều.

Cố Dao liều mạng lắc vai ba: “Ba ơi, dậy đi! Chị đánh con đó!”

Ba vẫn không tỉnh.

Chắc là uống thuốc ngủ rồi… tôi cười khổ trong lòng.

Cố Dao liếc tôi một cái, lại chạy lên lầu đạp cửa phòng anh trai, kéo anh đang mắng chửi lôi xuống, cũng quẳng lên ghế.

“Anh ơi, anh nhìn mặt em đi! Chị ăn cắp đồ còn đánh em!”

Anh trai bật cười vì tức: “Cố Dao, chị cô đánh hay lắm.”

“Ba giờ sáng, người ta cần ngủ. Cô không ngủ, cô không phải người.”

“Ngày mai tôi tống cô ra ngoài, thả vào vườn thú, để người ta ngắm. Ồ, động vật quý hiếm đây, toàn cầu kiếm cũng không ra loại như cô.”

“Còn không phục hả? Nửa đêm bắt tôi xử án, vậy cô định hối lộ tôi bao nhiêu, tôi mới ngu đến mức xử phần thắng cho cô?”

Cố Dao ấm ức vô cùng. Anh trai chỉ vào ba mẹ đang nằm co ro trên ghế:

“Còn nhìn gì nữa? Khiêng ba mẹ về phòng đi, mai còn phải đi làm đấy.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.