Xuyên Thư Thức Tỉnh: Nữ Phụ Phản Công

Chương 2



[Nữ phụ nổi điên gì vậy? Sao lại nghĩ đến chuyện gả cho nam chính rồi? Không phải ả ta một lòng muốn gả cho Hạ Liên sao?]

[Người lầu trên đừng nói nữa, Cố Thanh Phong bây giờ vẫn còn thích nữ phụ đấy. Nếu nữ phụ nói với hắn, có khi hắn thật sự sẽ chiêng trống rùm beng đến cửa cầu hôn.]

Ta cười tủm tỉm: “Nghe không rõ sao? Ta nói ta muốn thưa với mẫu thân, ta muốn gả cho Cố Thanh Phong.”

Giang Nhược Tình rốt cuộc không giả vờ được nữa: “Ngươi dựa vào đâu mà gả cho hắn?”

Ta khinh thường đáp: “Một thứ nữ nho nhỏ như ngươi, đến lượt ngươi quản ta từ khi nào? Tỷ tỷ ở đây xin chúc mừng muội muội và Hạ gia công tử trăm năm hòa hợp trước.”

Nói xong ta xách váy đi thẳng ra sảnh ngoài. Giang Nhược Tình cũng vội vàng bám theo sau.

Ta không cản nó.

Hôn sự này, ta từ hôn là chắc rồi. Ta cũng muốn xem thử, đối với chuyện đổi hôn của Hạ Liên, Giang Nhược Tình sẽ từ chối thế nào. Dù sao thì bình luận cũng đã nói, người nó muốn công lược là Cố Thanh Phong, chứ không phải Hạ Liên nào đó.

Khi đến tiền sảnh, vừa hay bắt gặp phụ thân đang đập vỡ chén trà.

“Hôn sự của Lam Nguyệt nhà ta đã định từ nhỏ. Các người nói đổi là đổi sao, quả thực là trò cười!”

Hạ lão gia cười bồi: “Là lỗi của nghiệt tử nhà ta. Nhưng nó lại một mực thích nhị nữ nhi của Giang gia, đã cầu xin chúng ta rất lâu. Giang gia gả ai mà chẳng phải là gả? Hay là đổi đi cho đôi bên cùng vui vẻ, ta và lão huynh vẫn làm thông gia như cũ.”

Nói thì hay lắm. Ta và Hạ Liên có hôn ước từ nhỏ, đến phút chót lại muốn đổi thành nhị muội của ta. Chuyện này đồn ra ngoài, thanh danh của ta tất sẽ tổn hại, vậy còn đặt ta ở đâu nữa?

Ta lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, khẽ nói với nha hoàn: “Tìm người đến Cố phủ truyền lời cho Cố tiểu tướng quân, cứ nói hôm nay Lam Nguyệt ta cùng Hạ gia từ hôn, nếu hắn nguyện ý cưới, liền mang sính lễ đến cửa.”

Nha hoàn vâng một tiếng, lặng lẽ lui ra ngoài.

[Nữ phụ giở trò gì vậy? Thật sự không thích nam phụ nữa à? Hay là lạt mềm buộc chặt, muốn tìm nam chính tới để chọc tức hắn?]

[Vậy thì nước cờ này đi sai rồi, trong lòng nam phụ chỉ có nữ chính. Nam phụ si tình sẽ không thích người khác đâu.]

[Không, mọi người không quan tâm nam chính có đến hay không à? Tôi cược mười đồng hắn không đến, nếu không thì nữ chính còn công lược kiểu gì nữa?]

[Cứ xem hắn có đến không đã, vẫn câu nói cũ, lướt tới cặp nào thì đẩy thuyền cặp đó.]

Giang Nhược Tình ngờ vực nhìn ta một cái: “Tỷ tỷ định làm gì?”

Ta thản nhiên đáp: “Không có gì, chỉ là bảo nàng đi chuẩn bị chút đồ ăn cho ta. Muội muội có muốn dùng không?”

Giang Nhược Tình lắc đầu, thúc giục ta: “Tỷ tỷ còn chưa vào sao?”

Ta ngược lại không vội nữa, khiêm nhường với nó: “Ta thấy muội muội có vẻ gấp gáp lắm, hay là muội vào trước đi.”

Nó cắn răng, xách váy bước vào.

Bên trong truyền ra giọng nói kinh ngạc xen lẫn vui mừng của Hạ Liên: “Tình nhi.”

Giọng nói mềm mại của Giang Nhược Tình vang lên: “Hạ công tử, nếu ngài lúc này từ hôn, e rằng sẽ bất lợi cho thanh danh của tỷ tỷ ta. Tình nhi không muốn khiến tỷ tỷ và Hạ công tử khó xử, Hạ công tử xin hãy quay về đi.”

Hạ Liên lại dịu dàng nói: “Tình nhi, nàng đừng sợ. Ta biết nàng ở Giang phủ sống rất khổ cực. Nàng không cần phải ủy khuất cầu toàn như vậy, ta nhất định sẽ cầu xin bá phụ thành toàn cho ta với nàng. Về phía Lam Nguyệt, mẫu thân ta cũng sẽ giúp tìm một mối tốt hơn.”

“Giang bá phụ, ta đối với Tình nhi là thật lòng. Nếu có thể cưới được Tình nhi, nhất định sẽ ân ái không chút nghi ngờ.”

Ta nghe mà phát bực, liền bước vào: “Nếu đã như vậy, Lam Nguyệt ta cũng không phải người thích cưỡng cầu. Hôn sự này, từ hôn thôi.”

“Xin Hạ công tử hãy trả lại tín vật ước định ban đầu của đôi bên.” Ta tháo miếng ngọc bội hắn tặng ta xuống, đưa về phía hắn để đòi lại phần của mình.

Hạ Liên sững sờ, còn chưa kịp phản ứng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.