Xuyên Thành Mẹ Kế Mưu Mô Quyến Rũ Con Riêng Phản Diện

Chương 4



“A— Lạnh quá.”

Lúc chú út Kiều Khanh Trạch bước vào căn biệt thự không khóa, tôi đang mặc một bộ đồ y tá, cặm cụi sửa vòi sen trong phòng tắm.

Do một sự cố, vòi sen không ngừng phun nước tung tóe.

Toàn thân tôi ướt sũng, phô bày những đường cong quyến rũ.

“Cần giúp không?”

Tôi giật mình quay đầu, lúc đứng dậy không cẩn thận trượt chân ngã.

Người đàn ông phản ứng nhanh, vòng tay ôm lấy eo tôi, kéo vào lòng.

Tôi áp sát vào lồng ngực anh ta, khẽ cắn môi, e thẹn cúi đầu: “…Cảm ơn anh~”

Anh ta bế thốc tôi lên, một luồng hormone nam tính ập đến.

Mẹ kiếp! Đây mới là kịch bản gặp gỡ hoàn hảo của một cuốn truyện người lớn, đây mới là sứ mệnh mà một nữ chính như tôi nên có.

Không cần nhiều lời, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ. Chúng tôi như lửa gần rơm, đi thẳng vào vấn đề chính.

Đúng vậy, thứ mà một nữ chính truyện người lớn cần ít nhất chính là đạo đức.

Ngay lúc tôi đang vòng tay qua cổ người đàn ông, chìm đắm trong dục vọng, thì Kiều Trình Dục tan học trở về.

Cậu bé còn đang điên cuồng đập cửa bên ngoài: “Mẹ kế, chị có ở trong đó không? Mau mở cửa!”

“Chú út, cầu xin chú đừng làm hại mẹ kế, chú muốn gì cứ lấy hết đi.”

“Cầu xin chú út, tha cho cô ấy đi.”

Thằng nhóc phiền phức này.

Tôi mở mắt trong sự bất mãn, đẩy người đàn ông trên người ra: “Hay là chúng ta để sau nhé…”

“Bị người khác nhìn chẳng phải sẽ kích thích hơn sao. A Dục lớn rồi, để nó sớm tìm hiểu về sự huyền bí của cơ thể nam nữ cũng tốt.”

Người đàn ông cười khẽ, lại thực sự định đi mở cửa.

Tôi lập tức dùng chân câu lấy bắp chân anh ta, nũng nịu nói: “Không đâu, người ta ngại lắm.”

Nhưng trong lòng lại điên cuồng gọi hệ thống: “Tên đàn ông này có tâm lý biến thái không vậy?!”

Hệ thống khẩn cấp điều tra lý lịch, tôi mới biết hóa ra thủ phạm gây ra tâm lý lệch lạc cho Kiều Trình Dục chính là người đàn ông trước mặt.

Chỉ vì anh ta yêu mà không được, nảy sinh hận thù với mẹ ruột của Kiều Trình Dục, để trả thù, anh ta muốn biến con trai cô ấy thành một kẻ âm u giống mình.

Anh ta đã lắp đặt camera trong biệt thự, bí mật cải tạo tầng hầm.

Mỗi ngày anh ta đều theo dõi cuộc sống của Kiều Trình Dục, từng bước ăn mòn tam quan của cậu nhóc tám tuổi.

Khi hệ thống nói cho tôi biết người đàn ông này sắp giam cầm và tra tấn tinh thần nhóc tì, tôi đã nổi giận.

Trong lòng tôi gầm lên giận dữ: “Hệ thống, mang AK47, súng cối lên đây, mẹ nó chứ, bà đây sẽ xử chết cái thằng khốn này!”

Hệ thống cạn lời: “…Tôi là hệ thống truyện người lớn, lấy đâu ra vũ khí nóng?”

“Vậy mày có gì, lấy hết ra đây!”

Giây tiếp theo, trên chiếc bàn bên cạnh bỗng dưng xuất hiện một chiếc còng tay lông màu hồng, nến, roi da, bờm tai cáo và tất lưới.

Tôi: “…”

Lúc nhóc tì cầm chìa khóa dự phòng xông vào cứu tôi, tôi đã đánh đến đỏ cả mắt.

“Đến đứa trẻ tám tuổi mà cũng ra tay được, loại cặn bã như mày phải xuống địa ngục!” Lúc này, Kiều Khanh Trạch đang bị chiếc còng tay lông màu hồng còng vào thành giường.

Miệng anh ta bị nhét tất lưới, toàn thân đầy vết roi.

Tôi ném cây roi da đã gãy làm đôi, tất cả những thứ có thể di chuyển trong phòng đều bị tôi ném vào người anh ta.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.