Xuyên Không Thành Nữ Phụ Độc Ác Trong Tiểu Thuyết PO

Chương 1



Chiếc xe rung lắc suốt một tiếng đồng hồ mới chịu yên.

Tôi khó khăn bò ra từ gầm xe, trước mắt là ba đôi giày da đen bóng loáng.

Tôi ngẩng đầu lên, ba chàng mỹ nam đang trừng mắt nhìn tôi. Một người ánh mắt phẫn nộ, một người vẻ mặt lạnh lùng, người còn lại thì khóe môi nhếch lên một nụ cười tà khí.

“Nhan Thấm Tuyết, cô lại giở trò gì nữa đấy?” Chàng trai tức giận chất vấn tôi.

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi cất giọng hát:

“Em nên ở dưới gầm xe, không nên ở trong xe…”

“Chúng ta đi thôi.” Chàng trai lạnh lùng lên tiếng.

“Quần áo của Dữu Dữu bị chúng ta xé hỏng cả rồi, về thay cho em ấy bộ khác.”

“Em muốn thay cho cô ấy bộ đồng phục nữ hoàng hắc ám!” Chàng trai với nụ cười tà khí hào hứng nói.

Xe đã đi xa, tôi bắt đầu sắp xếp lại ký ức trong đầu.

Ba chàng mỹ nam đó là ba vị thiếu gia nhà họ Lệ, cũng là nam chính của cuốn truyện PO này: Lệ Bắc Thần, Lệ Hàn Đình và Lệ Cảnh Hành.

Nữ chính Tống Dữu Ninh là cô nhi được nhà họ Lệ nhận nuôi, mười sáu tuổi đã trở thành món đồ chơi của ba vị thiếu gia.

Còn tôi, nữ phụ Nhan Thấm Tuyết, là thiên kim tiểu thư của nhà họ Nhan. Ba năm trước, cha mẹ tôi q u a đ ờ i trong một tai nạn xe hơi, để lại cho tôi gia tài hàng tỷ tệ.

Nhà họ Nhan và nhà họ Lệ từng có hôn ước. Nhưng cả ba nam chính trong lòng trong mắt chỉ có nữ chính, không một ai chịu cưới tôi.

Sự ghen tuông đã khiến tôi hoàn toàn biến chất. Tôi tìm mọi cách gây rối, hòng cướp đi sự sủng ái trên người nữ chính.

Những chuyện xấu tôi làm với cô ta nhiều không kể xiết: đẩy cô ta ngã cầu thang, hạ đ ộ c, bán cho bọn buôn người, huỷ hoại dung mạo của cô ta…

Thế nhưng lần nào nữ chính cũng gặp dữ hóa lành. Hơn nữa, mỗi lần thoát chết trong gang tấc, ba vị nam chính lại càng yêu cô ta hơn.

Mà nói đến lần này, tại sao tôi lại ở dưới gầm xe?

Bởi vì tôi giả làm người hầu nhà họ Lệ, trộm xe của họ rồi lừa nữ chính lên xe, định bụng bán cô ta qua biên giới sang nước ngoài.

Ba vị nam chính đuổi theo, bất đắc dĩ tôi đành trốn dưới gầm xe.

Sau khi ba người họ lên xe, tình tiết lại chuyển sang chế độ không dành cho người dưới mười tám tuổi.

Chiếc xe rung lắc dữ dội khiến tôi ở dưới gầm khổ không tả xiết.

Một ý nghĩ nổi loạn chợt nảy mầm trong đầu:

Tôi, Nhan Thấm Tuyết, là một thiên kim tiểu thư cơ mà! Cuộc sống giàu sang không hưởng thụ lại suốt ngày đi tranh giành ba gã đàn ông như ngựa giống, đúng là não có vấn đề!

Tôi quyết định rồi, phải sống một kiểu khác.

Kiếp trước tôi là một nhân viên văn phòng khổ sở, sau khi xuyên không mới được trải nghiệm niềm vui của một phú bà. Trong một thời gian, tôi chìm đắm trong cuộc sống xa hoa trụy lạc, lạc lối giữa những cuộc vui thâu đêm suốt sáng và say mềm trong vòng tay của các người mẫu nam.

Suốt ba tháng trời, tôi không hề đến nhà họ Lệ gây sự. Tình tiết trong ba tháng này đều một mình nữ chính gánh vác, cơ thể cô ta không tàn phế đúng là khiến tôi nể phục.

Sáng nọ, khi tôi còn đang ngủ, quản gia đến báo: “Cô Tống Dữu Ninh đến tìm ạ.”

Tôi mơ màng đẩy người mẫu nam đang đ è trên người mình ra, lại đ á người mẫu nam dưới chân, rồi gạt người mẫu nam bên cạnh.

Nữ chính tìm tôi làm gì nhỉ? Tôi không nghĩ ra.

“Mời cô ấy vào đi.”

Nữ chính mặc một chiếc váy công chúa bồng bềnh, đi tất trắng và giày Mary Jane màu đỏ. Tôi đoán chắc dưới chiếc váy công chúa ấy không có quần lót đâu. Đây là sở thích của ba gã đàn ông kia mà.

Nữ chính nhìn thấy cảnh tượng trong phòng ngủ của tôi thì thoáng sững sờ. “A, thì ra chị cũng…”

Ồ không không không, em yêu, chị và em không giống nhau.

Tôi nói: “Ba chàng đẹp trai này chỉ để làm ấm giường cho chị thôi, không làm gì khác cả.”

“Hả?” Nữ chính ngơ ngác.

Trong nhận thức của cô ta, một đêm hầu hạ ba người là chuyện thường tình


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.