Xé Nát Kịch Bản Thiên Mệnh

Chương 1



1.

Nghe lời ta nói, bàn tay đang chải tóc của Tô Linh khựng lại. Nàng ta cố tình giật đứt mấy sợi tóc của ta.

Cơn đau bất chợt khiến ta nhíu mày. Nhưng chưa kịp lên tiếng, nàng ta đã vội vàng quỳ xuống đất dập đầu xin tội: “Tiểu thư, là lỗi của nô tỳ, xin người hãy phạt nô tỳ.”

Vừa nói, nữ nhân dưới chân đã lưng tròng nước mắt, trông thật đáng thương.

Mẫu thân ta đứng bên cạnh có chút không vui:

“Được rồi, ngày thường ngươi vốn chu đáo nhất. Thư Nghi mới để ngươi ở lại trong phủ hầu hạ hai thân già chúng ta. Sao hôm nay lại hấp tấp như vậy.”

“Chủ nhà còn chưa nói gì, ngươi đã tự mình khóc lóc. Hôm nay là ngày đại hỷ của nữ nhi ta, cả đời chỉ có một lần. Ngươi ở đây khóc lóc không thấy kiêng kỵ sao!”

“Cứ cái bộ dạng này của ngươi, dù theo tiểu thư về phu gia cũng chẳng ra thể thống gì. Còn không mau lui ra ngoài.”

Ta mân mê lọn tóc, lạnh lùng quan sát. Khi mẫu thân ta vừa dứt lời, Tô Linh, người còn chưa kịp lau khô nước mắt, đã khẽ thở phào nhẹ nhõm một cách khó nhận ra.

[Sợ chết khiếp! Sao nữ phụ lại đột nhiên đổi ý thế này? Nữ chính đã mang thai rồi, sao có thể chịu khổ được?]

[May mà nữ chính thông minh, cố tình làm sai để bọn họ chán ghét. Nếu không hôm nay nữ chính đã phải đi cùng nữ phụ vào chỗ nguy hiểm rồi. Bọn mã phỉ đó toàn làm những việc đầu rơi máu chảy. Bị dồn nén lâu ngày, một khi có được con mồi trong tay không biết sẽ hành hạ đến mức nào.]

Dù dòng chữ không nói rõ, nhưng ta biết chắc những nha hoàn đi cùng ta đã phải chịu đựng sự hành hạ tàn khốc đến nhường nào. Nếu nói ta là nữ phụ độc ác, không coi nha hoàn là người, vậy thì kẻ đã đẩy những người vô tội khác vào hiểm cảnh là ai?

[Mẫu thân của nữ phụ còn nói nữ chính không ra thể thống. Sau này nữ chính còn theo nam chính vào hoàng cung dự yến tiệc, kết giao với cả công chúa. Một phu nhân tiểu quan như bà ta mà cũng dám chê bai nữ chính của chúng ta!]

[Thương cho nữ chính, tay còn bị thương mà vẫn phải hầu hạ tiểu thư. Giật vài sợi tóc của ả ta thì có đáng gì?]

[Hơn nữa, nữ nhi bà ta sau khi bị từ hôn vẫn có thể tái giá, sao lại nói là cả đời chỉ có một lần chứ.]

2.

Dòng chữ vẫn không ngừng hiện lên, những lời lẽ cay nghiệt đó khiến ta phải kinh ngạc. Thứ ngoại lai này lại còn độc địa hơn cả “nữ phụ độc ác” là ta đây.

Nếu ta nhớ không lầm, vết thương trên tay nàng ta là do tháng trước làm vỡ món quà mừng thọ mà phụ thân ta định tặng cho đồng liêu. Sau đó vì sợ bị phạt, nàng ta còn giả vờ như không có chuyện gì mà mang đi tặng. Kết quả là phụ thân ta mất hết mặt mũi, còn đắc tội với người ta. Về đến nhà, ông định bán nàng ta đi, nhưng đã bị ta ngăn lại, chỉ đánh ba mươi thước vào tay cho qua chuyện.

Nhìn người đang quỳ trước mặt, ta đích thân bước đến đỡ nàng ta dậy.

“Linh Nhi, không cần căng thẳng như vậy.”

“Mẫu thân ta cũng chỉ vì quá lo cho ta nên mới trách mắng ngươi thôi.”

“Ngươi là thị nữ thân cận của ta, ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nỡ xa ngươi. Hay là ngươi cùng ta xuất giá, chúng ta có thể ngày ngày bầu bạn.”

Nghe giọng điệu không cho phép từ chối của ta, Tô Linh tức thì hoảng hốt.

“Tuệ Nhi, Tô Linh vui mừng đến ngây người ra rồi. Mau đưa nó xuống thu dọn hành lý, lát nữa chúng ta cùng đi.”

Lúc bị người kéo đi, Tô Linh vẫn còn vẻ không cam lòng. Điều này càng chứng thực những gì dòng chữ kia nói không phải là hư cấu.

[Nữ phụ này lại giở trò gì nữa đây? Cứ nhất quyết phải kéo nữ chính xuống nước là có ý đồ gì, lẽ nào ả đã biết kế hoạch của nam chính rồi?]

[Không thể nào, kế hoạch này rất kín kẽ. Chỉ có chúng ta với góc nhìn của Thượng đế mới biết được tình tiết, ả không thể nào biết được.]

Nhân lúc những dòng chữ đang rối như tơ vò, ta lặng lẽ dặn mẫu thân tìm người canh chừng Tô Linh.

Nếu bây giờ hủy hôn, phụ thân ta, người luôn coi trọng thanh danh và sĩ diện hơn cả trời, dù có đánh ta ngất đi cũng sẽ nhét ta lên kiệu hoa.

Điều này cũng ứng với lời những dòng chữ nói, sau khi ta trốn thoát khỏi hang ổ mã phỉ, người đầu tiên ghét bỏ ta chính là phụ thân.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.